Thú Sủng Chương 7

Thú Sủng Chương 7 – Nằm Viện

Sau khi Lan Nô Triết ôm Nhan Tử Kì trở về phòng, lập tức gọi bác sĩ tới xem bệnh cho hắn, tên bác sĩ kia cầm một cái gì đó giống máy chụp hình chiếu lên người Nhan Tử Kì, sau đó nói với Lan Nô Triết trên người sủng vật này nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng, xương cũng gãy nhiều chỗ, không thể điều trị tại nhà.

Lan Nô Triết rất quan tâm tới tiểu sủng gầy yếu này, vừa nghe thấy tình hình nguy hiểm như vậy lập tức gọi người liên lạc với bệnh viện, cũng không chờ bác sĩ kia mà tự mình leo lên Ca Ca Kì đưa Nhan Tử Kì tới bệnh viện.

Kỳ thực Lan Nô Triết cũng rất sốt ruột, vất vả mới dưỡng được non mịn như vậy, Nhan Tử Kì cũng không còn dè chừng như trước, nháy mắt có thể ăn vào miệng lại đột ngột xuất hiện chuyện ngoài ý muốn này, nghĩ tới nghĩ lui, nhất định tên tiểu tử kia sau khi lành bệnh sẽ lại gầy như trước, Lan Nô Triết có chút buồn bực, chính mình có lẽ nên nghe theo lời bằng hữu dưỡng một tiểu sủng khác? Bằng không cứ chờ tiểu sủng lớn lên, chính mình cũng nghẹn mà chết? Tuy là Lan Nô Triết có không ít bạn tình, dục vọng của thú nhân từ trước đến nay rất mạnh mẽ, hơn nữa sau khi nếm qua hương vị hút hồn của thân thể nhân loại liền trở nên kén ăn.

Bệnh viện nằm trên một khu vực yên tĩnh, diện tích cực lớn, Nhan Tử Kì được Ca Ca Kì chở bay lượn trên không trung rất nhanh đã thấy cửa bệnh viện, phía trên là một tấm bảng cực lớn có những kí tự như văn tự cổ , nhưng nếu Nhan Tử Kì hiểu được nhất định sẽ tức hộc máu, mấy chữ kia có nghĩa là “Bệnh Viện Sủng Vật”, có đôi khi thất học cũng không phải là chuyện xấu!

Ca Ca Kì đáp xuống hoa viên bệnh viện, đã có rất nhiều thú nhân mặc đồng phục chờ sẵn, thấy Lan Nô Triết bước xuống liền lên tiếng chào hỏi.

Bị lăn đi lăn lại nhiều lần, thân thể Nhan Tử Kì trở nên vô cùng yếu ớt, tựa vào trong lòng ngực Lan Nô Triết, đầu óc cứ xoay mòng chỉ kịp nghe thấy tiếng Lan Nô Triết giới thiệu bác sĩ điều trị cho hắn là người giỏi nhất ở đây.

Tiếp đó đoàn người đưa Nhan Tử Kì vào phòng bệnh, bác sĩ kia kiểm tra một chút sau đó nói phải phẩu thuật ngay lập tức, bởi vì Nhan Tử Kì bị tổn thương nội tạng rất nghiêm trọng, có thể chống đỡ đến bây giờ đã là kỳ tích.

Nhan Tử Kì cười khổ trong lòng, xem ra chính mình vừa được gặp gỡ với tử thần, mọi người đều nói đại nạn không chết về sau sẽ được hạnh phúc, nhưng mà hắn có cảm giác đây chỉ mới là khởi đầu của mọi chuyện.

Mặc kệ là nhận được ưu đãi thế nào cũng không thể thay đổi được sự thật hắn chỉ là sủng vật, cho dù Lan Nô Triết có coi trọng hắn đến thế nào thì tâm ý kia cũng có hạn, sau khi Nhan Tử Kì được đưa vào phòng phẩu thuật, Lan Nô Triết nói vài câu khách khí với bác sĩ sau đó lập tức rời khỏi, Nhan Tử Kì tuy rằng không quan tâm tới nhưng trong lòng cũng có chút khó chịu, dù sao trong thế giới này hắn cũng chỉ quen biết mình Lan Nô Triết, nếu nghĩ lại, dù là bất cứ ai cũng không hi vọng lúc mình bị thương lại chỉ có một mình trong phòng bệnh.

Nhan Tử Kì nhớ lại trước đây mình từng nuôi một con đại cẩu, những lúc hắn gặp khó khăn nó vẫn luôn ở bên cạnh, sau đó sự nghiệp dần có chuyển biến tốt lên, thời gian ở cùng đại cẩu cũng không còn nhiều, mãi đến khi nó sinh bệnh chết hắn cũng chỉ đau lòng nhỏ vài giọt nước mắt sau đó lại tiếp tục vùi đầu công việc của mình, không bao lâu sau đã quên bén đi mất mình từng nuôi một con sủng vật.

Vì vậy không thể trách thú nhân vô tình, ngay cả chính mình cũng từng như vậy.

Nhan Tử  Kì nghĩ phẩu thuật đơn giản chỉ là nằm trên một chiếc giường lạnh băng, sau khi ngấm thuốc mê, bác sĩ sẽ dùng dao rạch lên người hắn, nhưng sự thật lại khác xa hoàn toàn với suy nghĩ của hắn, nếu không phải tự mình trải qua thì dù có nghĩ nát óc Nhan Tử Kì cũng không thể ngờ tới lại có cách chữa trị như vậy.

Hắn bị đặt vào một nơi hệt như một ngăn tủ dài, tay chân bị cố định, sau đó ngăn tủ bị đậy kín lại, tiếp sau đó hắn nghe thấy tiếng máy móc bắt đầu chuyển động, ngay lúc này Nhan Tử Kì  có cảm thấy tất cả cảm giác trên người mình biến mất, tựa như thân thể trong nháy mắt biến mất.

Ngay lúc này, Nhan Tử Kì nghe thấy một giọng nam đang dùng ngôn ngữ loài người nhắc nhở hắn: “Bây giờ hãy nín thở, sẽ quét hình trong 10s.”

Nhan Tử Kì có chút bất ngờ, nhưng cũng ngoan ngoãn làm theo.

Sau đó lại nghe thấy tiếng nam nhân “ồ!” một tiếng rồi lầm bầm nói: “Có ăn thủy tinh ngôn ngữ, đáng tiếc dây thần kinh phát âm bị tổn thương, đúng là tiểu tử đáng thương.”

Không bao lâu sau lại nghe thấy tiếng nam nhân tràn ngập kinh ngạc: “À, hèn chi bị thương nặng như vậy mà còn sống được, thì ra đã có người giúp ngươi sơ cứu vết thương, cũng khó trách trong Lan gia toàn nhân tài mà.”

Nhan Tử Kì cảm thấy vị bác sĩ thích nói nhảm này rất thú vị, sau khi quét hình xong liền cho Nhan Tử Kì ngủ một giấc, tranh thủ lúc hắn ngủ để chữa trị.

Nhan Tử Kì không thể không thừa nhận y học nơi này vô cùng tiến bộ, khi hắn tỉnh lại tinh thần vô cùng tỉnh táo, thân thể cũng không còn đau đớn như lúc trước, tuy nhiên sau khi chịu một vết thương nặng như vậy, một chút đau đớn còn sót lại là không thể tránh khỏi.

Vị bác sĩ thích nói nhảm kia cũng nói qua với hắn, tuy là phẩu thuật thành công nhưng vẫn phải theo dõi thêm một thời gian nữa, bởi vì mới điều trị xong còn phải chờ xem có xảy ra hiện tượng bài xích hay không, nói chung, bảo hắn cứ ngoan ngoãn ở lại đây.

Lúc sau Nhan Tử Kì chuyển tới một gian phòng khác, mặc dù Lan Nô Triết không hề tới thăm nhưng gọi một thú nhân tới chăm sóc hắn.

Sau khi Nhan Tử Kì ở bệnh viện được hai ngày mới phát hiện ra đây là bệnh viện chuyên chữa trị cho nhân loại, tất cả các thiết bị và thuốc men đều được chế tạo theo kích thước của con người, sau khi phát hiện ra điều này, Nhan Tử Kì dở khóc dở cười, bắt nhân loại tới làm sủng vật làm thế giới này hình thành một sợi xích, bán ra, sử dụng sau đó lại sửa chữa rồi lại bán ra!

Bất quá phần lớn nhân loại được đưa tới nơi này chỉ vì một nguyên nhân vì quá béo mà phát bệnh, nhân loại gầy như Nhan Tử Kì quả thật rất hiếm khi gặp được.

Bác sĩ phụ trách riêng của Nhan Tử Kì là Hạ Tạp Áo, anh là một thú nhân trẻ tuổi rất dí dỏm, điều càng làm Nhan Tử Kì ngạc nhiên hơn là hình dáng khi Hạ Tạp Áo hóa thú, một con gấu trắng tròn vo, nhìn thế nào cũng thực ngốc.

Từ Hạ Tạp Áo, Nhan Tử Kì biết được người có thể hóa thân thành sư tử  có sừng trên khắp đại lục Nạp Tây chỉ có gia tộc Lan Nô có thể làm được, nó tượng trưng cho huyết thống thuần khiết, còn những người khác hóa thân thành gì thì khó có thể nói được, bởi vì huyết thống rất hỗn loạn.

Tuy rằng từ vị bác sĩ lảm nhảm này biết được rất nhiều chuyện ở thế giới này, nhưng có một điều làm  Nhan Tử Kì rất khó khoan nhượng, chính là vị bác sĩ này rất thích dùng thủ đoạn để đùa giỡn.

Lần đầu tiên kiểm tra sức khỏe Hạ Tạp Áo đã sờ soạn cơ thể hắn n lần, lúc đầu Nhan Tử Kì chỉ nghĩ là quá trình bình thường, liền cắn răng nhịn xuống, nhưng Hạ Tạp Áo được một tấc lại muốn tiến một thước, cuối cùng lại nhu nhu niết đầu vú hắn, Nhan Tử Kì lúc này mới phát hiện có điểm không đúng, kia không phải bác sĩ, rõ ràng là một con gấu khoát áo bác sĩ, kiểm tra thân thể là giả ăn đậu hủ của hắn mới là thật!

Nhan Tử Kì lập tức tỉnh ngộ lập tức phản kháng lại, nhưng lại không đọ lại sức liền há mồm cắn, bàn tay Hạ Tạp Áo bị cắn gần như  sứt ra, suýt chút nữa bị phế.

Vốn tưởng rằng sau khi bị giáo huấn, Hạ Tạp Áo sẽ bớt phóng túng một chút, ai dè anh ta chẳng những không biết hối cãi lại ngày càng táo tợn hơn, ngày đó kiểm tra miệng vết thương ở chân, anh ta lại dám đặt Nhan Tử Kì lên giường, cởi quần của hắn, còn nghiêm túc nghiên cứu đóa hoa cúc của Nhan Tử Kì.

Nhan Tử Kì vô cùng xấu hổ, chân đá loạn một trận, nhưng thân hình Hạ Tạp Áo to lớn lại cao, căn bản đá không được còn để bị nhìn thấy sạch sẽ, càng làm cho Nhan Tử Kì tức đến hộc máu là Hạ Tạp Áo lại vô liêm sỉ sau khi nhìn thấy hoa cúc của hắn lại còn cảm khái nói: “Hình dáng rất đẹp, co dãn cũng tốt, kích thước cũng tuyệt vời, tuyệt đối là sủng vật cực phẩm, hơn nữa lại còn là xử!”

Nhan Tử Kì chớp mắt, suýt chút nữa tức mà chết.

Hoàn hảo là Hạ Tạp Áo tuy rằng thích đùa giỡn, nhưng cũng không phải là lưu manh thực sự, nhiều nhất chỉ ăn chút đậu hủ của hắn mà thôi, qua hai ngày, Hạ Tạp Áo đưa một nhân loại tới phòng bệnh của hắn, là một người da trắng, tuy bộ dạng cũng có chút đầy đặn nhưng cũng không thể nói là béo, Hạ Tạp Áo giới thiệu với hắn: “Đây là vợ của ta Âu Văn.”

Thì ra, không phải thú nhân nào cũng đem nhân loại làm sủng vật, khi tình yêu nảy sinh bọn họ đều ngang hàng với nhau, Nhan Tử Kì rất kinh ngạc nhưng trong thâm tâm cảm thấy rất vui vẻ cho bọn họ.

Âu Văn là một đứa nhỏ rất thẹn thùng, tuy là có thể nói nhưng phần lớn đều là Hạ Tạp Áo nói, mà Nhan Tử Kì lại chuyên chú làm người nghe.

Yêu một thú nhân? Chuyện tình ly kì như vậy thật sự có thể phát sinh sao?

Ngay sau đó trong lòng Nhan Tử Kì chợt nghĩ tới bộ dáng Lan Nô Triết, lại còn tưởng tượng ra bộ dạng mình đang yêu thượng Lan Nô Triết….. ý tưởng này hệt như một đạo thiên lôi giáng xuống Nhan Tử Kì, quả nhiên đây không phải chuyện bình thường có thể làm được.

Đồng thời, trong đầu Nhan Tử Kì lại hiện lên hình ảnh buổi tối hôm đó, bộ dáng của Lan Nô Tu Đốn, ngũ quan tinh mỹ, ánh mắt xinh đẹp, nếu là người yêu thì…..phi phi phi, Nhan Tử Kì, não ngươi hư rồi sao? Cái gì lại là y, rõ ràng đó chỉ là hình ảnh giả dối do Lan Nô Tu Đốn biến ra, căn bản không hề tồn tại! Mà Lan Nô Tu Đốn với Lan Nô Triết hoàn toàn khác biệt nhau, trừ phi là người điên mới dám đi yêu Lan Nô Tu Đốn, bất quá với cái bộ dáng hung ác của Lan Nô Tu đốn thì ngay cả kẻ điên cũng không dám thương y!

Lắc lắc đầu vẫy đi đống suy nghĩ lộn xộn, Nhan Tử Kì rút ra một kết luận chính mình quả nhiên bị tình yêu của Hạ Tạp Áo và  Âu Văn kích thích!

Bất quá, Hạ Tạp Áo và Âu Văn vẫn là hai người bạn đầu tiên của hắn từ khi tiến vào thế giới này, lúc Nhan Tử Kì xuất viện, Hạ Tạp Áo lén lút tặng cho hắn một món lễ vật, một thứ không được nói ra!

Hoàn chương 7.

[Cáo] Ta đã trở lại đây =p~ he he he, chờ ta có lâu hok nào các nàng :X

11 thoughts on “Thú Sủng Chương 7

  1. Không lâu vì quá lâu =))~

    Ngươi tái xuất giang hồ được thật không đó ? Ta là ta nghi lớm ah nha😀

    Ah, Hạ Tạp Áo không phải tặng cái gì kì lạ cho Kì nhi đó chứ =”= vụ này ta cũng nghi ngờ lớm nha

    Còn Lan Nô Triết nữa , không đến bệnh viện thăm thì chắc là có sủng vật mới rồi chứ gì , ta nghi ngờ vụ này gấp bội ah~~~

    Và chuyện ta nghi ngớ nhất là , làm thế quái nào Kì nhi và Lan Nô Tu Đốn yêu nhau với cái diễn biến kiểu này vậyO_o

    Btw , thế giới hủ nữ thì vô cùng phong phú , vô cùng kì bí và vô cùng bao la ah😀

    Chờ chap mới

    Yêu :x:x:x

  2. lâu a~~~~~
    hehehehe~~~ Cáo shjnh shắn, dạo nì nàng có mệt lớm hơm nak~~~ thấy nàng mãi mới trở lại, làm ta cứ lo nàng phải làm rất vất vả a~~~ (TToTT)
    ta là ta kết cái cặp tròn vo nì ràu ák nak~~~~ hắc hắc, 2 cục bông tròn tròn =)))))))))))

  3. sau đó nói phải phẩu thuật ngay lập tức => phẫu
    sau khi Nhan Tử Kì được đưa vào phòng phẩu thuật => phẫu
    Nhan Tử Kì nghĩ phẩu thuật đơn giản chỉ là nằm trên => phẫu
    tuy là phẩu thuật thành công nhưng vẫn phải theo => phẫu
    không bao lâu sau đã quên bén đi mất mình từng nuôi => béng
    e Hạ Tạp Áo đã sờ soạn cơ thể hắn n lần => soạng
    rõ ràng là một con gấu khoát áo bác sĩ => khoác

    hình dáng khi Hạ Tạp Áo hóa thú, một con gấu trắng tròn vo, nhìn thế nào cũng thực ngốc => thật khó đỡ vs lời khen này của Kì Kì =)) gấu gấu gấu =)) tròn vo tròn vo tròn vo =)) ta muốn rờ rờ rờ =))
    e nó bị sàm sỡ trên danh nghĩa khám bệnh =))
    “Hình dáng rất đẹp, co dãn cũng tốt, kích thước cũng tuyệt vời, tuyệt đối là sủng vật cực phẩm, hơn nữa lại còn là xử!” => a có tư chất làm hủ nam =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s