Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [1.2.3]

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [1] Tân Sinh

*****

Con người sau khi chết sẽ đi đâu? Đây là vấn đề mà trước kia Hạ Trạch chưa từng nghĩ tới.

Cậu nhớ rõ những khoảnh khắc cuối cùng, mình cùng Hạ Nguyên khắc khẩu, cái chết đột ngột của mẫu thân bị vạch trần, ánh mắt thống khổ bi ai của Hạ Nguyên, biểu tình kinh ngạc vô thố của mình, tất cả tình tự hội tụ lại cùng một chỗ, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất, chính là rời khỏi nơi đó, tránh xa Hạ Nguyên.

Không biết là ai động thủ trước, trong lúc hỗn loạn hình như cậu đẩy Hạ Nguyên ngã xuống đất, sau đó một mình hốt hoảng trốn khỏi chỗ ẩn núp. Cơn mưa tầm tả giội ướt cả người nhưng cậu hoàn toàn không cảm thấy lạnh, chỉ có một mục tiêu duy nhất, nghiêng ngả lảo đảo chạy về hướng Trì gia.

Khoảnh khắc ánh đèn xe chói mắt chiếu sáng, trong mắt cậu có chút hoảng hốt, cơ hồ theo bản năng nâng tay che mắt, đồng thời bên tai là tiếng xe thắng lại đột ngột. Ngay sau đó, thân ngo6t5bay lên cao, vẽ thành một đường cong trong màn mưa, máu phủ đầy mặt đường.

Thời khắc cuối cùng khi ý thức biến mất, hiện lên trong đầu chính là ba chữ Trì Dĩ Hoành đã khắc sâu tận xương tủy.

Hồi tưởng chấm dứt, ánh mắt nhắm chặt của Hạ Trạch lần thứ hai hé mở. Xuất hiện trước mắt là cảnh tượng vô cùng quen thuộc, nhà trọ ở tiểu khu Phượng Hoàng Hải thành của Trì Dĩ Hoành, cũng là ngôi nhà của Hạ Trạch cùng Trì Dĩ Hoành. Hai người đã ở đây hơn một năm, mặc kệ là tới trường cậu hay công ty Trì Dĩ Hoành đều rất thuận tiện. Hạ Trạch từng nói đùa, có phải Trì Dĩ Hoành sớm đoán được cả hai sẽ ở cùng nhau nên sau khi về nước liền chọn nhà ở đây.

Khi đó Trì Dĩ Hoành trả lời thế nào nhỉ? Hạ Trạch nghiêng đầu, muốn nhớ lại tình cảnh khi đó.

Có tiếng bước chân ngoài cửa đánh gảy Hạ Trạch đang nhớ lại. Cậu lập tức đoán được Trì Dĩ Hoành đã trở lại. Lúc này là thời gian tan tầm, chỉ cần công ty không có việc gì, mỗi ngày Trì Dĩ Hoành đều đúng giờ trở về bồi cậu.

Cửa phòng mở ra, Trì Dĩ Hoành mỉm cười đi vào.

“Tiểu Trạch.”

Hạ Trạch lộ ra gương mặt tươi cười, chủ động bước qua đón.

“Anh họ.”

“Hôm nay có ngoan không?” Trì Dĩ Hoành đặt chìa khóa xuống, ôn hòa hỏi.

Hạ Trạch nhanh chóng gật gật đầu.

Nụ cười trên mặt Trì Dĩ Hoành lại càng thêm ôn nhu, nâng tay xoa đầu Hạ Trạch, sau đó cởi áo khoác, vừa xắn tay áo vừa đi về phía phòng bếp.

“Buổi tối muốn ăn gì?”

Hạ Trạch theo sát phía sau, trong lòng còn đang do dự xem nên ăn cơm dương châu hay cơm cà ri? Không đợi Hạ Trạch chọn lựa, Trì Dĩ Hoành tựa hồ đã có quyết định, lẩm bẩm: “Tiểu Trạch thích nhất là cơm cà ri, vậy hôm nay làm món này đi.”

Hạ Trạch tuy cảm thấy hôm nay mình thích ăn cơm dương châu hơn, bất quá cơm cà ri cũng tốt, ngày mai lại ăn cơm dương châu là được. Hạ Trạch vừa nghĩ vừa bước tới từ phía sau ôm lấy Trì Dĩ Hoành, đây là động tác cậu thích làm nhất khi Trì Dĩ Hoành nấu cơm. Mỗi lần như vậy, Trì Dĩ Hoành sẽ mỉm cười xoay lại cho cậu một nụ hôn rồi dùng giọng điệu nghiêm khắc nói: “Đừng nháo, cẩn thận bị bỏng bây giờ.”

Hạ Trạch ngẩng đầu chờ đợi Trì Dĩ Hoành giống như trước xoay lại hôn mình, nhưng đợi nửa ngày đối phương vẫn không phản ứng. Cậu thất vọng thở dài, giận dỗi buông tay, một mình chạy ra bàn ăn. Chỉ chốc lát sau, mùi thức ăn thơm lừng bay tới, tâm tình Hạ Trạch lập tức tốt lên. Đợi đến lúc Trì Dĩ Hoành bưng hai dĩa cơm cà ri thực thơm ngon tới, Hạ Trạch lại càng vui hơn. Trì Dĩ Hoành ngồi xuống đối diện, đặt một dĩa tới trước mặt Hạ Trạch.

“Ngoan ngoãn ăn hết, một chút cũng không được để thừa.”

Rõ ràng là giọng điệu nghiêm khắc nhưng bên trong lại ẩn chứa ôn nhu nói không nên lời. Hạ Trạch gật gật đầu, không lập tức ăn cơm mà chống cằm say mê nhìn Trì Dĩ Hoành ở đối diện.

Ăn xong cơm tối, Trì Dĩ Hoành theo thói quen bắt đầu làm việc. Hạ Trạch không có việc gì làm liền chen tới ngồi bên cạnh Trì Dĩ Hoành, lẳng lặng nhìn anh. Dưới ngọn đèn vàng ấm áp, biểu tình Trì Dĩ Hoành thực nghiêm túc, chân mày kiếm anh tuấn lúc nhìn văn kiện trong tay khẽ nhíu lại, gương mặt tuấn lãng nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén làm người ta cảm nhận được một loại hơi thở bức người.

Hạ Trạch lúc ban đầu bị bắt đi theo Trì Dĩ Hoành, quả thực đã bị biểu tình này dọa hoảng. Nhưng từ khi hai người yêu nhau, cậu đã sớm miễn dịch với sự nghiêm túc của Trì Dĩ Hoành. Mang theo tâm tư quấy rối, Hạ Trạch vươn tay sờ soạng gương mặt Trì Dĩ Hoành, bất quá vẻ mặt đối phương không chút biến sắc, Hạ Trạch thất bại thở dài một tiếng, rụt tay lại, cúi đầu.

Mười giờ tối, Trì Dĩ Hoành đã làm xong công tác trong tay. Cảm xúc Hạ Trạch tăng vọt, này ý nghĩa đã tới giờ ngủ. Cậu quấn lấy bên người Trì Dĩ Hoành, thúc giục anh mau mau thu thập văn kiện. Trì Dĩ Hoành nuông chiều nhìn cậu, dỗ dành: “Mệt sao? Em ngủ trước đi, anh đi tắm.”

Hạ Trạch cười xấu xa, nhanh chóng lột sạch chính mình, chủ động leo lên giường.

Hai mươi phút sau, Trì Dĩ Hoành nằm xuống bên người Trì Dĩ Hoành. Hạ Trạch cọ cọ chui vào lòng đối phương, tìm một vị trí thoải mái ôm lấy anh.

“Anh họ, em yêu anh.”

“Tiểu Trạch, anh yêu em.”

Nghe thấy lời yêu thương mỗi ngày, Hạ Trạch thỏa mãn nhắm mắt lại. Ngày mai là thứ sáu, anh họ không cần đi làm, cậu có thể cùng anh ngủ nhiều một chút.

Một đêm ngủ ngon giấc, lúc Hạ Trạch mở mắt thì trời vẫn chưa sáng. Ánh sáng trong phòng ngủ thực u ám, nhưng cho dù vậy cũng hoàn toàn không ảnh hưởng Hạ Trạch ngắm nhìn Trì Dĩ Hoành. Có lẽ gần nhất công ty bận rộn nên Trì Dĩ Hoành thoạt nhìn gầy yếu rất nhiều. Quầng mắt đã xanh đen, màu da cũng tái nhợt không khỏe mạnh. Hạ Trạch đau lòng vươn tay, sờ sờ mặt Trì Dĩ Hoành, thật cẩn thận nhích tới gần, ở trên môi anh hôn một cái.

“Rầm rầm rầm!” Tiếng đập cửa thô bạo vang lên, đánh gảy động tác của Hạ Trạch.

Trì Dĩ Hoành rất nhanh bừng tỉnh, bởi vì thời gian ngủ không dài, sắc mặt vốn không khỏe mạnh lại càng mệt mỏi hơn. Trong tiếng đập cửa không ngừng vang lên, Trì Dĩ Hoành ôm trán ngồi dậy.

Kim đồng hồ báo thức chỉ vào số năm, không biết ai lại tới giờ này? Hạ Trạch nén giận nhìn về phía cửa, Trì Dĩ Hoành cúi người hôn lên mặt cậu một cái: “Em ngủ tiếp đi, anh đi xem thử xem là ai?”

Hạ Trạch tuy không ngủ được nhưng vẫn nghe lời gật gật đầu. Bóng dáng Trì Dĩ Hoành biến mất trong phòng ngủ, Hạ Trạch nhắm mắt cố gắng đi vào giấc ngủ, đột nhiên nghe thấy âm thanh khắc khẩu.

“Cậu rốt cuộc muốn như vậy tới khi nào?”

Giọng nam táo bạo, giọng điệu vang dội đều chứng tỏ tình tự của người này rất kích động. Hạ Trạch rốt cuộc không ngủ được, đi ra cửa phòng ngủ nhìn ra ngoài. Lúc này người đứng ngoài cửa kia, Hạ Trạch cũng không xa lạ. Bằng hữu tốt nhất của Trì Dĩ Hoành, Mặc Chính của Mặc gia Hải thành. Không biết đã xảy ra chuyện gì, biểu tình trên mặt Mặc Chính thực âm trầm, rõ ràng đang rất tức giận, túm chặt cổ áo ngủ Trì Dĩ Hoành gào to.

“Mới sáng sớm, cậu làm gì vậy?”

“Làm gì?” Mặc Chính bị câu trả lời của Trì Dĩ Hoành chọc giận đến phát run, chất vấn nói: “Nhìn bộ dáng cậu bây giờ xem, người không ra người quỷ không ra quỷ, là tôi hỏi cậu đang làm gì mới đúng?”

Trì Dĩ Hoành mắt điếc tai ngơ không để tâm tới lời Mặc Chính, anh cẩn thận liếc nhìn về phía phòng ngủ, hạ giọng nói: “Nhỏ giọng một chút, Tiểu Trạch còn đang ngủ.”

Hai chữ ‘Tiểu Trạch’ lọt vào tai Mặc Chính làm tình tự vốn phẫn nộ lại càng không thể áp chế. Gần như thô bạo đẩy Trì Dĩ Hoành, Mặc Chính đi nhanh về phía phòng ngủ.

Hạ Trạch nhìn vẻ mặt hùng hổ của Mặc Chính, do dự lùi ra sau, tránh khỏi vị trí cánh cửa. Mặc Chính vài bước đi tới, một cước đá văng cửa phòng ngủ. Ánh sáng sáng rực ngoài phòng khách lập tức chiếu rọi vào căn phòng ngủ u tối, tình cảnh bên trong lập tức rõ mồn một.

Mặc Chính xoay người kéo Trì Dĩ Hoành tới, nén giận nói: “Nhìn rõ chưa, Hạ Trạch ở nơi nào? Không có Hạ Trạch, cậu ấy đã chết rồi, đã chết rồi. Cậu có nghe thấy không?”

Trì Dĩ Hoành giống như hoàn toàn không nghe thấy Mặc Chính nói gì, chỉ thấp giọng thì thào với chính mình: “Nhỏ giọng chút, Tiểu Trạch còn đang ngủ.”

Mặc Chính nhìn chằm chằm Trì Dĩ Hoành, một lúc lâu sau mới tức giận quay đầu, hung hăng đấm mạnh lên tường.

“Trì Dĩ Hoành, rốt cuộc đến lúc nào cậu mới chịu đối mặt với sự thật!”

Âm thanh thật lới dọa Hạ Trạch nhảy dựng, chần chờ nhìn về phía Trì Dĩ Hoành.

Khí thế mà Trì Dĩ Hoành vẫn cố chống đỡ tản đi, suy sụp tựa vào tường, nâng tay che mắt, lộ ra nụ cười chua xót bên môi.

“Tôi có thể cảm giác được Tiểu Trạch đang ở ngay bên cạnh. Mỗi ngày em ấy sẽ ở nhà chờ tôi tan tầm, sẽ cùng tôi trò chuyện, cùng tôi ăn cơm. Lúc tôi làm việc em ấy sẽ ngồi bên cạnh, im lặng chờ tôi cùng đi ngủ.”

“Em ấy không có chết, Tiểu Trạch ở ngay nơi này.”

Lòng bàn tay truyền tới cảm giác ẩm ướt, vệt chua xót bên khóe môi Trì Dĩ Hành hóa thành tuyệt vọng. Anh dùng lực che kín ánh mắt, tùy ý để nước mắt lăn dài.

Hạ Trạch rời đi, mấy ngày này anh đã chất vấn chính mình vô số lần. Vì cái gì lúc Hạ Trạch gặp chuyện không may anh lại không ở bên cạnh? Vì cái gì lại chọn đúng lúc đó mà xuất ngoại? Rõ ràng mới hôm trước gọi điện thoại, Hạ Trạch còn thực vui vẻ nói chuyện với anh, bất quá chỉ một ngày mà thôi, anh thế nhưng nhận được tin Hạ Trạch gặp chuyện không may.

Trì Dĩ Hoành nhớ tới mấy cuộc điện thoại mà mình không nhận trước lúc Hạ Trạch chết, anh không thể tưởng tượng khi ấy Hạ Trạch hoảng sợ cùng tuyệt vọng cỡ nào. Vì cái gì anh lại vì họp mà bỏ lỡ cuộc gọi của Hạ Trạch, nếu anh có thể đúng lúc nhận điện thoại, có phải hết thảy sẽ thay đổi?

‘Anh họ, anh ở nơi nào? Em không biết vì sao lại thế này, bọn họ đều nói em giết người. Em sợ lắm, anh đang ở nơi nào?’

Đây là tin nhắn cuối cùng Hạ Trạch để lại cho anh, nó lẳng lặng nằm trong hộp thư. Đến lúc nhìn thấy tin, liên hệ về nước thì cũng chính là lúc anh nghe tin Hạ Trạch đã chết.

“Tiểu Trạch rõ ràng sợ đau như vậy, em ấy sao lại…”

Trì Dĩ Hoành không nói được nữa, từ sau khi Hạ Trạch mất đi, trái tim giống như bị người ta đào rỗng, trống rỗng mà tuyệt vọng, làm anh ngay cả thống khổ cũng không thể phát tiết.

Vẻ mặt Mặc Chính từ nổi giận biến thành khổ sở, Hạ Trạch chết quá bất ngờ, không chỉ Trì Dĩ Hoành, ngay cả anh nhất thời cũng không tiếp nhận nổi. Nhưng Hạ Trạch thật sự đã chết, người còn sống vẫn phải tiếp tục sống, anh thật sự không muốn nhìn thấy bằng hữu tốt nhất của mình biến thành bộ dáng này.

“Nếu Hạ Trạch ở trên trời có linh thiêng, cậu ấy nhất định không hi vọng nhìn thấy cậu như vậy. Hạ Trạch khẳng định hi vọng cậu có thể sống thật tốt.”

“Tôi biết.” Trì Dĩ Hoành thấp giọng nói: “Tiểu Trạch vẫn luôn muốn tách khỏi Hạ gia để sống cùng tôi, hiện giờ em ấy ở ngay nơi này, cùng tôi, chúng tôi sống cùng nhau.”

Giọng điệu Trì Dĩ Hoành trầm thấp lại kiên định, hoàn toàn không nghe thấy lời Mặc Chính.

Mặc Chính thất vọng quay đầu, lại hung hăng đấm một quyền lên tường.

Cuộc nói chuyện của hai người dừng trong tay Hạ Trạch, vẻ mặt cậu bi ai không nói nên lời. Ảo ảnh ngọt ngào đã bị sự xuất hiện của Mặc Chính phá nát, Hạ Trạch mờ mịt cúi đầu nhìn thân thể mình, cái gì cũng không có, cậu chính là một chiếc bóng trong suốt. Hạ Trạch cẩn thận đi tới bên người Trì Dĩ Hoành, giống như khi trước làm nũng dán vào lòng ngực đối phương. Cậu có thể nghe thấy nhịp tim của anh, nhưng cậu thì ngay cả thân thể cũng không có, chỉ có tĩnh mịch.

Cậu đã chết!

Hạ Trạch chưa bao giờ minh mẫn như lúc này.

Thật cẩn thận áp lên khóe môi Trì Dĩ Hoành, rõ ràng là nước mắt ấm áp, vì cái gì cậu lại cảm thấy lạnh như băng.

Hạ Trạch khổ sở nhìn Trì Dĩ Hoành, muốn an ủi anh, muốn hôn anh, muốn nói mình kỳ thật vẫn luôn ở bên cạnh anh. Mà quan trọng nhất chính là cậu muốn cùng khóc với anh.

Chính là cái gì cậu cũng không làm được, thậm chí ngay cả nước mắt cũng không có. Rõ ràng trái tim đau đớn giống như sắp nổ tung nhưng nó hiện giờ đang ở đâu cậu cũng không biết.

Cậu đã chết rồi, cái gì cũng không có.

Mặc Chính vào lúc Hạ Trạch không chú ý đã rời đi. Trì Dĩ Hoành lại quay về cuộc sống cũ.

Mỗi ngày trước khi đi làm sẽ cùng Hạ Trạch chào hỏi. Rồi mỗi chiều sẽ sớm trở về bồi cậu. Nấu cơm cho cậu ăn, sẽ cùng cậu xem Tv, cùng nhau ngủ, sẽ hôn ngủ ngon.

Hết thảy hệt như khi Hạ Trạch vẫn còn sống, nhưng Hạ Trạch không thể lừa gạt chính mình. Cậu trầm mặc bồi bên người Trì Dĩ Hoành, nhìn anh ngày càng tiều tụy, nhìn anh sống như một cái xác không hồn, nhìn thấy rất nhiều người quen hoặc không quen tới khuyên bảo Trì Dĩ Hoành.

Trong số những người đó, người Hạ Trạch không thể đối mặt nhất chính là cữu cữu.

Lúc cữu cữu già nua tiều tụy chống gậy, nước mắt chảy dài quát Trì Dĩ Hoành: “Phụ thân tình nguyện vẫn để con ở nước ngoài, vĩnh viễn không cần trở về đây gặp gỡ Tiểu Trạch.” Hạ Trạch rời khỏi bên người anh, hồn bay phách lạc trốn vào phòng ngủ.

Hạ Trạch không có cách nào đối mặt với cữu cữu, đối mặt với người luôn thương yêu mình nhất. Lúc còn sống, cậu chính là một kẻ khốn, luôn chọc cữu cữu tức giận. Lúc chết đi, cậu vẫn liên lụy anh họ, quả thực lại càng khốn khiếp. Hạ Trạch khổ sở ôm mặt, trong đầu chỉ còn một ý niệm, nếu một năm trước mình không cùng Trì Dĩ Hoành ở cùng một chỗ thì tốt rồi. Nếu vậy thì cho dù cậu có chết thì cũng không ảnh hưởng gì tới anh họ, tuy cữu cữu cũng sẽ thương tâm, nhưng có anh họ ở bên cạnh, thời gian trôi qua dần dần sẽ phai nhạt, hai người vẫn là người một nhà hạnh phúc.

Hối hận giống như con rắn độc gặm cắn trái tim Hạ Trạch, không biết cữu cữu đã rời đi từ khi nào, cậu chỉ trầm mặc nhìn Trì Dĩ Hoành giống như trước tắm rửa đi ngủ, nói với không khí rằng anh yêu em. Lần đầu tiên, Hạ Trạch không ngủ trong lòng Trì Dĩ Hoành mà cuộn thành một đoàn co rụt bên giường, nặng nề ngủ.

Lúc tình lại thì vang vọng bên tai là tiếng chuông.

“Hạ Trạch, hết tiết rồi, mau tỉnh a!”

__________

Hoàn Chương 1.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [2] Chấp Niệm

*****

“Hạ Trạch, hết tiết rồi, mau tỉnh a!”

Âm thanh quen thuộc mang máng vang lên bên tai, Hạ Trạch mờ mịt ngẩng đầu. Hai cánh tay truyền tới cơn tê dại, cậu híp mắt, lắc lắc cánh tay, ý đồ để mình tỉnh táo lại.

“Hạ Trạch!”

Người đối diện thử đẩy một cái, Hạ Trạch theo bản năng mở miệng: “Cậu là…”

Chữ ‘ai’ bị Hạ Trạch nuốt xuống, cậu nhớ ra gương mặt này, là Từ Dương, bạn ngồi cùng bàn nửa năm cuối cấp ba của cậu.

Cơ hồ là khoảnh khắc nhớ ra, Hạ Trạch lập tức nhảy dựng lên. Kinh sợ nhìn hết thảy xung quanh, phòng học tranh cãi ầm ĩ, bạn học hỗn loạn cùng nhau đùa giỡn, đẩy nhau, cảnh tượng sống động hoàn toàn không giống mơ mà là thật sự tồn tại.

“Hạ Trạch, cậu không sao chứ?”

Vẻ mặt Từ Dương sợ hãi, cảm thấy biểu tình Hạ Trạch có chút không đúng.

Hạ Trạch hồi phục tinh thần, nhìn lại Từ Dương, lại cúi đầu nhìn chính mình. Giống như Từ Dương, trên người cậu đang mặc đồng phục thời trung học, này không phải mấu chốt, mấu chốt là thân thể cậu. Cậu cư nhiên có thể thấy được cơ thể mình. Hạ Trạch vươn tay vỗ vỗ mặt, trừ bỏ cảm giác đau đớn, cậu còn cảm ứng được độ ấm từ lòng bàn tay. Không dám tin đặt tay lên ngực, tiếng tim ‘thình thịch thình thịch’ lại càng làm Hạ Trạch khiếp sợ hơn.

“Hạ Trạch?” Từ Dương do dự mở miệng: “Cậu ngủ tới mơ hồ rồi à?”

“Ngủ mơ?” Hạ Trạch lẩm bẩm, đột nhiên đưa tay túm lấy tay Từ Dương, dùng sức tát lên mặt mình một cái.

“Ba!” Một tiếng tát vang dội vang lên nháy mắt hấp dẫn tầm mắt mọi người. Tất cả trợn mắt há hốc mồm nhìn bàn tay Từ Dương nằm trên mặt Hạ Trạch, nửa bên mặt Hạ Trạch rất nhanh liền hiện lên dấu bàn tay rõ rệt.

Đã xảy ra chuyện gì? Đây là ý tưởng của mỗi người.

Từ Dương là trung tâm sự chú ý, mặt sung huyết đỏ bừng, quẫn bách đứng ở nơi đó, hoàn toàn không biết Hạ Trạch phát điên cái gì. Mà người đồng thời cũng là tiêu điểm, trên mặt Hạ Trạch không hề có chút phẫn nộ nào của bị đánh mà là một biểu tình phức tạp không có cách nào hình dung.

Cậu có thể cảm thấy đau, không phải ảo giác, là đau thật.

Thân thể, độ ấm, nhịp tim, cảm nhận sâu sắc, hết thảy đều chứng minh suy nghĩ vớ vẩn trong đầu cậu. Khiếp sợ ban đầu qua đi, Hạ Trạch không cố suy nghĩ này rốt cuộc là chuyện gì, sau khi ý thức được mình thật sự đã sống lại thì có một ý niệm không thể khống chế nhảy ra trong đầu, chiếm cứ toàn bộ lực chú ý. Trì Dĩ Hoành, cậu muốn gặp Trì Dĩ Hoành.

Bị ý niệm này chi phối, Hạ Trạch không nhìn tới những ánh mắt khác nhau trong phòng học, xoay người hướng về phía cửa chạy đi. Bây giờ còn chưa tới lúc tan học nên cổng trường không mở ra. Hạ Trạch quen thuộc chạy tới một góc trong sân tập thể dục, hơi lùi ra sau vài bước, chạy chầm chậm lấy đà rồi bám lấy đầu tường, nhanh nhẹn nhảy qua. Lúc học trung học khi trước, động tác này không biết đã làm bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ có tâm tình bức thiết như lúc này.

Chặn một chiếc taxi chạy ngang qua, Hạ Trạch nhanh chóng nói tên công ty cữu cữu, giờ này anh họ hẳn đang ở công ty. Một đường trái tim cứ nhảy lên kịch liệt, Hạ Trạch không ngừng thúc giục tài xế chạy nhanh hơn.

Tài xế tính tình tốt liếc mắt nhìn Hạ Trạch một cái, cười nói: “Nhóc, an toàn quan trọng nhất a!”

Hạ Trạch không để tâm tới tài xế trêu chọc, toàn bộ tâm tư đều nghĩ tới chuyện sắp được gặp Trì Dĩ Hoành. Anh hiện giờ đang làm gì? Nhìn thấy mình anh sẽ có biểu tình gì? Anh có cao hứng không? Đang suy nghĩ lung tung thì một giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai Hạ Trạch.

“Xin chào các thính giả nghe đài, hôm nay là ngày 10 tháng 4 năm 2013, hôm nay khách mời chính là một người bạn cũ của các bạn…”

“Dừng xe!”

Mệnh lệnh đột ngột dọa tài xế nhảy dựng, dừng xe ở ven đường: “Làm sao vậy?” Vẻ mặt khó hiểu.

Hạ Trạch thất thần ngồi ở ghế sau, trong đầu quanh quẩn câu nói phát ra từ radio vừa nãy. Ngày 10 tháng 4 năm 2013. Đúng rồi, cậu quên mất, hiện giờ cậu cùng Trì Dĩ Hoành vẫn chưa ở cùng nhau, thậm chí anh vẫn chưa về nước, hai người còn chưa gặp lại.

“Nhóc?” Tài xế nghi hoặc gọi.

Hạ Trạch hồi phục tinh thần, lại nói ra một địa chỉ: “Đi tới nơi này.”

Tuy tài xế cảm thấy kỳ quái, nhưng nhìn bộ dáng chớ đến gần của Hạ Trạch thì cũng thức thời không nói tiếng nào trực tiếp xoay đầu xe. Địa chỉ Hạ Trạch vừa nói là khu đông Hải thành, tiểu khu biệt thự Phúc Thụy Uyển xa hoa. Cữu cữu Hạ Trạch, phụ thân Trì Dĩ Hoành, Trì Thủ Chính ở nơi này. Tổng thể Phúc Thụy Uyển rất lớn, có núi có sông, phong cảnh tuyệt đẹp. Khoảng cách giữa các biệt thự bên trong đều cách nhau rất xa, bên đường trồng cây ngô đồng, vào khoảng thời gian tháng tư phủ bóng râm mát.

Hạ Trạch ở bên ngoài tiểu khu đã xuống taxi, một mình đi vào bên trong. Cậu không trực tiếp đến nhà mà núp sau một thân cây, từ xa xa nhìn nhà cữu cữu. Sau khi ý thức được hôm nay là ngày 10 tháng 4 năm 2013, niềm vui sướng vì được sống lại một lần nữa nhất thời giống như bong bóng xì hơi. Lúc này, Trì Dĩ Hoành vẫn còn ở nước ngoài chưa quay về, cậu nhớ rõ vào tháng tư anh mới về nước. Lúc này, quan hệ của cậu với cữu cữu rất bất hòa, tránh Trì gia lại còn không kịp.

Hạ Trạch nhắm mắt lại, nỗi kinh hoàng vì một lần nữa sống lại quá mức mãnh liệt, cảm tình chi phối làm cậu muốn gặp Trì Dĩ Hoành. Nhưng khi tỉnh táo lại, lý trí trở về, đứng trước cửa nhà cữu cữu, cậu đột nhiên mất đi dũng khí một lần nữa ở cùng Trì Dĩ Hoành, cậu không biết mình có nên tiếp tục quỹ tích kiếp trước hay không.

‘Tiểu Trạch, anh yêu em.’ Tình cảnh Trì Dĩ Hoành tuyệt vọng nói những lời này với căn phòng trống rỗng hiện rõ trước mắt, trong đầu cũng không ngừng hiện lên gương mặt đầy nước mắt của cữu cữu, ‘Phụ thân tình nguyện vẫn để con ở nước ngoài, vĩnh viễn không cần trở về đây gặp gỡ Tiểu Trạch’.

Hạ Trạch che mặt, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy chua xót.

Đời trước cậu chết không chỉ hủy đi cuộc sống của anh họ, cũng hủy đi cuộc sống của cữu cữu. Sống lại một đời, cậu còn có thể tiếp tục cùng một chỗ với anh họ sao? Lỡ cuối cùng cậu không thể tránh khỏi phải chết, anh họ làm sao bây giờ? Nếu không có cậu, có lẽ anh họ sẽ gặp một cô gái tốt, kết hôn sinh con tạo lập một gia đình hạnh phúc bình thường. Cữu cữu sau khi về hưu sẽ an nhàn chơi đùa với con cháu. Không có cậu, bọn họ chính là một nhà hạnh phúc.

Hạ Trạch lẳng lặng tựa vào thân cây, nghĩ tới ý niệm trong đầu trong đêm đó, có lẽ tránh xa Trì Dĩ Hoành mới là lựa chọn tốt nhất.

Suốt một ngày, Hạ Trạch cứ trầm mặc đứng sau gốc cây nhìn về phía Trì gia. Thẳng đến khi màn đêm buông xuống, đã là mười giờ tối, Hạ Trạch mới thu hồi tầm mắt, giật giật đôi chân đã tê rần, mờ mịt trở về nhà.

Bên đường, một chiếc ô tô màu đen lướt ngang qua người Hạ Trạch. Ở ghế sau ô tô, Trì Dĩ Hoành nghi hoặc ngẩng đầu, dưới ánh đèn xe anh tựa hồ nhìn thấy bóng Hạ Trạch ở bên đường, nhưng rất nhanh anh liền lắc đầu. Tuy mấy năm nay không ở trong nước nhưng cũng biết Hạ Trạch bất hòa với Trì gia, ngày thường sẽ không lui tới nơi này. Hơn nữa còn trễ thế này, phụ thân tuyệt đối sẽ không để Hạ Trạch một mình đi như vậy, nhất định là anh nhìn nhầm rồi. Trì Dĩ Hoành nghĩ vậy, rất nhanh liền bỏ qua ý nghĩ này trong đầu, một lần nữa đặt lực chú ý lên tư liệu trong tay.

Vài phút sau, tài xế chở Trì Dĩ Hoành về tới nhà. Anh còn chưa kịp thay quần áo thì đã có người hầu thông báo, Trì lão tiên sinh đang chờ ở phòng sách.

Trì Dĩ Hoành hướng về phía người hầu gật đầu, đi lên phòng sách trên lầu hai: “Phụ thân, người tìm con?” Đẩy cửa tiến vào, Trì Dĩ Hoành liếc mắt liền nhìn thấy phụ thân đang nhìn một tấm hình trắng đen, trong lòng biết phụ thân lại đang nhớ về quá khứ.

Giống như bị tiếng gọi của Trì Dĩ Hoành bừng tỉnh, Trì phụ hồi phục tinh thần: “Dĩ Hoành đã trở lại rồi, lại đây ngồi.”

Trì Dĩ Hoành ngồi xuống bên người Trì phụ, tầm mắt dừng lại ở ảnh chụp: “Phụ thân lại nhớ cô cô sao?”

Trì phụ thở dài một tiếng: “Phụ thân chỉ có mình cô cô con là em gái, nhưng cố tình nó lại mất sớm. Ai…” Trì phụ lắc lắc đầu: “Nhớ tới cô cô con thì liền nghĩ tới Tiểu Trạch, có chuyện muốn tìm con.”

“Chuyện gì?”

Trì phụ nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, là liên quan tới chuyện thi đại học của Tiểu Trạch. Con cũng biết thành tích Tiểu Trạch không tốt, phụ thân vẫn luôn muốn đưa nó ra nước ngoài du học. Nhưng tình huống Hạ gia khá đặc biệt, Hạ Chí Thành sống chết không đồng ý để Tiểu Trạch đi, bắt nó phải thi đại học. Phụ thân với Hạ Chí Thành nói không thông, nghĩ tới nghĩ lui, vừa lúc con về nước, liền dành chút thời gian giúp Tiểu Trạch học bù, để thành tích thi đại học của nó tốt một chút. Mời gia sư không ổn, không kèm được Tiểu Trạch, con ra mặt thì tốt hơn một chút.”

Trì Dĩ Hoành theo bản năng nhăn mặt nhíu mày, anh không nghĩ phụ thân nói chuyện này. Bảo anh dành thời gian dạy kèm Tiểu Trạch? Trước không nói tới chuyện có thời gian hay không, chỉ nói tới tính tình Hạ Trạch, nhóc con kia sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?

Vấn đề Trì Dĩ Hoành lo nghĩ, trong mắt Trì Thủ Chính hoàn toàn không đáng kể.

“Phụ thân với Tiểu Trạch khác biệt quá lớn, nó không thích giao tiếp với người già như phụ thân cũng thực bình thường. Con hơn nó vài tuổi, khẳng định có thể ở chung với nhau. Nếu thật sự không được, không phải con luyện taekwondo sao? Đánh đấm vài chiêu hù dọa thì nó ngoan ngoãn nghe lời thôi.”

Trì Dĩ Hoành dở khóc dở cười: “…Phụ thân nghiêm túc sao?”

Trì Thủ Chính giả vờ trừng mắt lườm: “Phụ thân giống người hay nói giỡn lắm à?”

Trì Dĩ Hoành tuy trong lòng không muốn làm thầy giáo dạy kèm, nhưng nếu đây là yêu cầu của phụ thân, anh cũng không muốn cự tuyệt làm người không vui. Mẫu thân Trì Hân Vân của Hạ Trạch là cô cô Trì Dĩ Hoành, cũng là em gái duy nhất của phụ thân. Từ sau mười mấy năm trước Trì Hân Vân qua đời, Trì phụ liền dị thường thương tiếc Hạ Trạch. Đáng tiếc mấy năm đó đầu tiên là Trì Hân Vân qua đời, sau đó lại tới ông nội Trì Mậu Huy của Trì Dĩ Hoành qua đời, tiếp đó lại chính là mẫu thân Trì Dĩ Hoành, tang sự liên tiếp ập tới, đợi đến lúc Trì gia ổn định lại thì Hạ Trạch đã trở nên bất hòa với Trì gia. Mấy năm nay vô luận Trì Thủ Chính làm thế nào, quan hệ của Hạ Trạch với Trì gia vẫn không thể thân cận, ngay cả đối với anh họ Trì Dĩ Hoành, Hạ Trạch cũng lạnh nhạt hệt như người xa lạ.

Trì Dĩ Hoành nghĩ nghĩ, dù sao phụ thân cũng nói là cuối tuần, thời gian còn không tới hai tháng, xem như anh dỗ phụ thân vui vẻ đi. Về phần Hạ Trạch có nghe lời hay không, Trì Dĩ Hoành không thèm để tâm, chỉnh sửa một đứa nhóc mà thôi, đối với anh mà nói quả thật không phải vấn đề.

“Vậy được rồi, để con thử xem sao. Ngày mai con sẽ liên lạc với Hạ Trạch?”

“Ngày mai con đón Tiểu Trạch tới ăn cơm một bữa đi.” Trì Thủ Chính không chờ Trì Dĩ Hoành đáp ứng đã nói tiếp: “Chuyện dạy kèm phụ thân vẫn chưa nói với Tiểu Trạch, sợ nó không đồng ý, sáng mai phụ thân sẽ nói với Hạ Chí Thành biểu Tiểu Trạch tới.”

Hạ Chí Thành mà Trì Thủ Chính nói tới chính là phụ thân Hạ Trạch, hiện giờ cũng chính là phó thị trưởng Hải thành. Nghe phụ thân gọi Hạ Chí Thành xa lạ như vậy, Trì Dĩ Hoành lắc đầu, biết rõ từ sau khi cô cô mất, phụ thân không hề cho Hạ Chí Thành xem sắc mặt hòa nhã, đối với việc này cũng đã thành thói quen.

Hạ Trạch lúc này vẫn chưa biết Trì Dĩ Hoành đã về nước, cậu vừa về tới nhà. Hạ gia nằm ở trung tâm Hải thành, những người làm trong ủy ban Hải thành đều ở đây. Hạ gia là một biệt viện ba tầng, từ đời ông nội Hạ Trạch đã bắt đầu ở nơi này, tới giờ đã hơn ba mươi năm. Phòng ở tuy đã cũ nhưng tu sửa không tồi, trang hoàng trong và ngoài tuy đơn giản nhưng khí thế, không làm người ta có cảm giác cũ kĩ.

Nháy mắt mở cửa, Hạ Trạch thoáng chốc có chút hoảng hốt. Trước đó tâm tư cậu đều đặt vào Trì gia, đợi đến khi sắc trời tối sầm mới ý thức được mình phải về nhà. Không phải tiểu khu Phượng Hoàng mà đời trước cậu xem là nhà, mà là tiểu lâu ở trung tâm Hải thành, nơi cậu đã sinh sống mười tám năm.

“Cậu còn nhớ phải về nhà sao?”

Tiếng rống giận đột nhiên vang lên dọa Hạ Trạch nhảy dựng, cậu mờ mịt nhìn về phía phòng khách, đối mặt với phụ thân Hạ Chí Thành đang thực phẫn nộ của mình.

Không đợi Hạ Trạch mở miệng, mẹ kế Chu Hàm Thanh của Hạ Trạch ở bên cạnh đã chắn trước mặt Hạ Chí Thành.

“Được rồi mà, Tiểu Trạch trở về là được rồi. Con nó đã là người lớn rồi, anh không thể hảo hảo nói chuyện sao. Em đã nói là Tiểu Trạch tới nhà bạn học mà, có đúng không, Tiểu Trạch?”

Câu cuối cùng rõ ràng là nói với Hạ Trạch, Chu Hàm Thanh ý bảo Hạ Trạch nhanh nhanh thừa nhận. Theo kinh nghiệm trước kia, Hạ Trạch nhất định sẽ nghe theo lời bà. Chờ bà khuyên Hạ Chí Thành một chút thì chuyện này liền bỏ qua. Nhưng làm Chu Hàm Thanh ngoài ý muốn chính là Hạ Trạch không mở miệng, chỉ lẳng lặng đứng ở cửa, trầm mặc nhìn Hạ Chí Thành.

“Cậu đây là biểu tình gì?” Hạ Chí Thành bị Hạ Trạch nhìn tới tức giận, Hạ Trạch đứng ở nơi đó, con ngươi ngăm đen bình tĩnh nhìn ông, Hạ Chí Thành vô thức nảy sinh tình tự chột dạ, vì thế lại càng phẫn nộ hơn.

“Tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng cậu gây sức ép không chịu thi đại học thì tôi cho cậu xuất ngoại. Thi không đậu thì thi tiếp, thi đến khi nào đậu mới thôi. Hạ gia chúng ta không có con cháu không đậu đại học.”

Hạ gia trước khi giải phóng chính là thư hương vọng tộc nổi danh ở Hải thành, hiệu trưởng tiền nhiệm của đại học nổi danh nhất Hải thành chính là ông nội Hạ Trạch, mà cô lớn của Hạ Trạch hiện giờ cũng chính là hiệu phó. Nhóm anh chị họ hàng cùng thế hệ Hạ Trạch không ít, nhưng Hạ Trạch chính là người có thành tích kém cỏi nhất, so với đứa em Hạ Khải còn kém hơn.

Biểu tình phẫn nộ của Hạ Chí Thành dừng trong mắt Hạ Trạch, Hạ Trạch không có bất cứ phản ứng nào, vẫn như cũ trầm mặc nhìn ông. Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Hạ Chí Thành, những lời ám chỉ về cái chết của mẫu thân mà Hạ Nguyên đã nói hệt như một lời nguyền rủa không ngừng vang vọng trong đầu Hạ Trạch, làm thế nào cũng không vứt bỏ được.

________

Hoàn Chương 2.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [3] Hồi Ức

*****

“Em vì cái gì muốn giết Hàn Linh?”

Tiếng sấm nổ vang trời trong đêm tối, Hạ Nguyên cả người ướt sũng xuất hiện trước mắt Hạ Trạch. Vẻ ôn nhu ngày thường đều biến mất, gương mặt là cảm xúc hỗn loạn giữa khổ sở, bi ai, sợ hãi.

Đối mặt với chất vấn của Hạ Nguyên, niềm vui sướng khi nhìn thấy Hạ Nguyên đông cứng trên mặt Hạ Trạch, phẫn nộ thanh minh: “Tôi không giết người, tôi căn bản không biết Hàn Linh là ai, tôi không có giết người.”

“Kia hung khí ở hiện trường vì sao lại có vân tay của em?”

“Tôi không biết!” Hạ Trạch giống như con thú bị nhốt trong lồng, không ngừng lặp đi lặp lại: “Tôi căn bản không biết Hàn Linh là ai, vì sao tôi phải giết người chứ?”

Thanh minh của cậu chỉ đổi lấy trầm mặc của Hạ Nguyên, Hạ Trạch thất vọng nói: “Vì cái gì anh không tin tôi? Anh là anh tôi, vì cái gì ngay cả anh cũng không tin tôi chứ? Hàn Linh là ai? Vì cái gì các người đều nghĩ rằng tôi giết Hàn Linh? Vì cái gì không ai tin lời tôi?”

Lời chất vấn của Hạ Trạch giống như một chiếc búa tạ từng nhát từng nhát đập vào trái tim Hạ Nguyên. Hạ Nguyên rất muốn tin tưởng Hạ Trạch, nhưng tất cả chứng cớ đều chỉ về hướng Hạ Trạch. Hạ Nguyên thống khổ siết chặt nắm tay, thấp giọng nói: “Chẳng lẽ không phải vì em lén điều tra chân tướng cái chết của mẫu thân, cho rằng Hàn Linh là hung thủ nên phẫn nộ giết chết bà ta?”

“Cái gì?” Hạ Trạch mờ mịt nhìn Hạ Nguyên: “Điều tra gì? Chân tướng gì? Anh nói mẫu thân tôi không phải ngoài ý muốn mà là bị người ta hại chết?” Hạ Trạch không ngừng truy hỏi.

Phản ứng của Hạ Trạch làm Hạ Nguyên sửng sốt, anh ẩn ẩn cảm thấy tựa hồ có cái gì đó không đúng, cơ hồ theo bản năng muốn bỏ qua vấn đề này: “Tiểu Trạch, em…”

“Tôi muốn nghe sự thật!” Hạ Trạch lớn tiếng đánh gảy lời Hạ Nguyên, bước tới gần: “Anh vừa mới nói là có ý gì? Mẹ tôi năm đó không phải ngoài ý muốn mà là bị người ta hại chết, có đúng không? Là Hàn Linh, có phải là Hàn Linh không?”

Vấn đề của Hạ Trạch chính là cơn ác mộng nhiều năm qua của Hạ Nguyên, là sự thật mà anh không thể đối mặt. Anh chua xót nhìn Hạ Trạch, dùng hết sức lực toàn thân mới điều khiển cơ thể lắc đầu.

“Vậy là ai? Anh nói cho tôi biết, là ai?” Hạ Trạch nhìn chằm chằm Hạ Nguyên: “Ba tôi biết không? Ông có biết mẹ tôi bị hại chết không? Ông ta có biết hung thủ là ai hay không?”

Điều này, Hạ Nguyên không thể trả lời, nhìn Hạ Trạch làm anh dường như nhớ lại cái ngày vào rất nhiều năm trước, trước mắt toàn là máu, Trì Hân Vân ngã xuống cầu thang, chết không nhắm mắt nhìn anh chằm chằm. Hạ Nguyên thống khổ nhắm mắt lại, suy sụp tựa vào tường, trầm mặc của anh làm Hạ Trạch tựa hồ hiểu ra điều gì đó.

‘Ầm!’ Một tiếng sấm vang lên, tia chớp lóe sáng, biểu tình bi ai của Hạ Nguyên cùng kinh ngạc của Hạ Trạch đều không thể nào che giấu.

Hạ Trạch mở bừng mắt, trong phòng tràn đầy bóng tối. Bên ngoài tựa hồ đổ mưa, tiếng sấm chớp vang không ngừng. Có lẽ vì giấc mơ nên nhịp tim cậu đập thật nhanh, cũng không còn buồn ngủ. Hạ Trạch đứng dậy đi tới mở cửa sổ, gió lạnh mang theo những hạt mưa đập vào người. Cậu lẳng lặng đứng ở nơi đó, suy nghĩ tới cái đêm trước lúc chết kia.

Án mạng bất thình thình xảy ra, trên hung khí có vân tay, trong tình huống cái gì cũng không biết đã đeo tội danh giết người trên lưng. Trì Dĩ Hoàng ở nước ngoài, cữu cữu bị cảnh sát quản chế, phụ thân thì hoàn toàn không tin cậu, cậu không dám tìm ai, chỉ có thể một mình trốn trong một căn phòng cho thuê hẻo lánh, không ngừng liên lạc với Trì Dĩ Hoành.

Cậu không biết Hạ Nguyên làm thế nào tìm được mình, trong tình huống không thể liên lạc với Trì Dĩ Hoành, Hạ Nguyên xuất hiện chính là một điều kinh hỉ. Cậu không chút nghi ngờ nghĩ rằng Hạ Nguyên tin mình, tới giúp mình, nhưng làm cậu thất vọng chính là, Hạ Nguyên cư nhiên cũng cho rằng cậu giết người.

Hai người tranh chấp là không thể né tránh, lúc xung đột thì cái chết của mẫu thân được nhắc tới. Đó là lần đầu tiên Hạ Trạch nghe chuyện mẫu thân mình không phải ngoài ý muốn mà là bị người hại chết, hơn nữa sự im lặng của Hạ Nguyên đã chứng minh phụ thân biết chuyện này. Nhưng vì cái gì chưa từng có ai nói cho cậu biết? Không, không chỉ vậy, nhất định cữu cữu cũng hoàn toàn không hay biết gì như mình.

Một người phụ nữ xa lạ tử vong, đột ngột bị buộc tội, nguyên nhân mẫu thân qua đời, phụ thân giấu diếm, hết thảy mọi chuyện xâu chuỗi lại thành một màng sương mù bao quanh Hạ Trạch. Cậu rốt cuộc không thể trốn ở căn phòng thuê đó, cậu muốn đi tìm cữu cữu, đi tìm phụ thân, cậu phải biết quá khứ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hàn Linh rốt cuộc là ai? Đáng tiếc còn chưa đi được bao xa đã một chiếc xe phóng nhanh tới đụng trúng, liền mang theo một đống nghi vấn chết trong đêm mưa kia.

Chuyện phát sinh sau đó thế nào Hạ Trạch không biết, cậu trong trạng thái linh hồn bị vây trong căn phòng ở tiểu khu Phượng Hoàng, ngày ngày nhìn Trì Dĩ Hoàng tự tra trấn bản thân. Hạ Trạch nhắm mắt lại, ép buộc suy nghĩ rời khỏi Trì Dĩ Hoành, thì thầm cái tên Hàn Linh.

Hết thảy bí ẩn đều bắt đầu từ câu nói của Hạ Nguyên, cậu hoài nghi Hàn Linh là hung thủ hại chết mẫu thân. Vì cái gì Hạ Nguyên lại nghĩ như vậy? Anh ta quen Hàn Linh? Sao anh ta lại biết chuyện này? Phụ thân giấu diếm là vì cái gì? Hàn Linh liệu có liên quan với cái chết của mẫu thân hay không?

Đang suy nghĩ lung tung thì một tia chớp bổ xuống, chiếu sáng biểu tình lo lắng trên mặt Hạ Trạch.

Cơn mưa kéo dài suốt một đêm rốt cuộc cũng ngừng vào lúc hừng đông. Hạ Trạch nhanh chóng tắm rửa, sau đó giống như thường lệ xuất hiện ở phòng ăn. Trong phòng, phụ thân, Chu Hàm thanh cùng Hạ Khải đều ngồi vào bàn, đang chờ cậu.

Hạ Trạch nhìn vị trí Chu Hàm Thanh cố tình lưu lại cho mình vài giây, cuối cùng trong tầm mắt mọi người bước tới.

“Tiểu Trạch, tối qua ngủ thế nào? Trời mưa có ảnh hưởng tới con không?” Không đợi Hạ Trạch ngồi xuống, Chu Hàm Thanh đã ân cần hỏi han.

Hạ Trạch trầm mặc cúi đầu, không trả lời.

Nhờ sự cưng chiều của Chu Hàm Thanh ban tặng, Hạ Trạch ở vòng thượng tầng Hải thành nổi tiếng là tính tình ương bướng, tùy hứng. Nếu lúc tâm tình tốt sẽ thân thiết gọi Chu Hàm Thanh một tiếng mẫu thân, thuận tiện hướng Hạ Khải khoe khoang tình cảm thân thiết giữa mình với Chu Hàm Thanh. Đương nhiên, lúc tâm tình không tốt, tựa như bây giờ sẽ trầm mặc, Chu Hàm Thanh tự nhiên sẽ tìm vô số lý do đỡ tội cho cậu.

Quá khứ, Hạ Trạch không cảm thấy thái độ của Chu Hàm Thanh đối với mình có gì không đúng. Cậu thật sự xem Chu Hàm Thanh là mẫu thân, mặc kệ trốn học, đánh nhau hay gặp rắc rối gì đó, cậu đã quen để Chu Hàm Thanh giúp mình thu thập hết thảy. Nhưng từ ngày thoát khỏi Hạ gia, đi theo Trì Dĩ Hoành gặp gỡ nhiều người, cậu mới hiểu ra hết thảy những điều Chu Hàm Thanh làm đơn giản chính là hai từ ‘phủng sát’. Thứ mà cậu xem là mẫu tử tình thâm, đối với Chu Hàm Thanh bất quá chỉ là tính toán, là biểu hiện giả dối mà thôi. Cậu ngu ngốc cỡ nào mới tin rằng Chu Hàm Thanh không thương yêu con ruột của mình mà dồn hết tình thương vào mình?

Hạ Trạch im lặng làm Chu Hàm Thanh xấu hổ, bất quá bà không lộ ra chút bất mãn nào, chỉ lo lắng nhìn về phía Hạ Trạch: “Sao vậy? Tiểu Trạch, có phải con không thoải mái không?”

Hạ Chí Thành hừ lạnh một tiếng: “Đừng tưởng lấy cớ không khỏe là có thể khỏi tới trường, tôi nói cho cậu biết, nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Chí Thành!” Chu Hàm Thanh nén giận gọi một tiếng, tiện đà lo lắng nhìn về phía Hạ Trạch: “Tiểu Trạch, không khỏe thì không cần miễn cưỡng, có cần xin phép nghỉ học cho con không? Tuy học hành quan trọng, nhưng thân thể càng quan trọng hơn.”

‘Học hành quan trọng nhưng thân thể càng quan trọng hơn.’ Đây là câu mà Chu Hàm Thanh nói nhiều nhất với Hạ Trạch. Cũng chính vì câu này, Hạ Trạch từ lúc đi nhà trẻ cứ ba ngày đánh cá thì hai ngày phơi lưới, cứ xin nghỉ miết. Hạ Trạch cười lạnh trong lòng, vẻ mặt không chút biến sắc, chỉ lắc đầu: “Không sao.”

Chu Hàm Thanh thở phào một hơi, vỗ vỗ cánh tay Hạ Trạch: “Đừng quá áp lực, mẫu thân tin tưởng con.”

Hạ Trạch gật gật đầu, cụp mắt, che đi ý trào phúng chợt lóe.

Một phen tình cảm thân thiết này của Hạ Trạch cùng Chu Hàm Thanh dừng trong mắt, Hạ Khải ghen tị nhìn Hạ Trạch, cánh tay đặt dưới bàn ăn siết chặt. Hạ Khải là đứa con Chu Hàm Thanh sinh ra sau khi gả cho Hạ Chí Thành, so với Hạ Trạch nhỏ hơn bốn tuổi. Từ nhỏ Hạ Khải đã hoài nghi, mình cùng Hạ Trạch rốt cuộc ai mới là con ruột của mẫu thân?

Mỗi lần Hạ Trạch có chuyện, mẫu thân đều đặc biệt lo lắng. Hơi đau đầu nhức óc, mẫu thân liền xin nghỉ, để Hạ Trạch ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi. Rõ ràng nhiều lúc Hạ Trạch giả bệnh, mẫu thân cũng làm bộ cái gì cũng không biết mà phối hợp. Nhưng còn cậu? Đừng nói giả bệnh, cho dù bệnh thực, chỉ cần còn xuống giường được thì mẫu thân sẽ vội vàng đưa cậu tới trường. Này còn chưa tính, bình thường có gì mẫu thân cũng bảo cậu nhường cho Hạ Trạch, rốt cuộc ai mới là anh trai? Hạ Khải thừa dịp ba mẹ không để ý lén trừng mắt với Hạ Trạch, im lặng mắng một câu ‘quỷ chán ghét’.

Hạ Trạch đột nhiên giương mắt, tầm mắt đối diện Hạ Khải, Hạ Khải nhất thời hoảng sợ, chột dạ nghiêng đầu. Môi Hạ Trạch khẽ nhếch lên một độ khung khẽ thực khó phát hiện, sau đó một lần nữa cúi xuống. Hành động mờ ám giữa hai người không bị ai chú ý, Hạ Chí Thành chờ Chu Hàm Thanh nói xong, buông tờ báo trong tay xuống, nhìn về phía Hạ Trạch.

“Dĩ Hoành ở ngoại quốc đã quay về, cữu cữu cậu mới gọi cho tôi, nói về sau mỗi cuối tuần Dĩ Hành sẽ sắp xếp thời gian dạy kèm cho cậu. Hôm nay sau khi tan học không được đi đâu hết, Dĩ Hoành sẽ tới trường đón cậu tới nhà dùng cơm với cữu cữu.”

Những lời Hạ Chí Thành nói sau đó, Hạ Trạch hoàn toàn không nghe thấy. Trong đầu đã bị mấy từ ‘Dĩ Hoành trở về’ chiếm cứ. Hạ Trạch kinh hoảng ngẩng đầu, buột miệng nói: “Sao anh họ lại về sớm như vậy? Không phải tới cuối tháng lận sao?”

Hạ Trạch nhớ rõ, đời trước Trì Dĩ Hoành về nước vào cuối tháng tư. Cữu cữu cũng bảo anh họ giúp cậu học bù, cũng vì thế hai người mới thường ở chung. Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao anh họ lại về sớm như vậy?

Hạ Chí Thành bất mãn trừng mắt: “Dĩ Hoành về lúc nào là chuyện của nó, cậu nhớ rõ tan học chờ là được. Nếu để tôi biết cậu lại chạy đi đâu gây chuyện, cẩn thận trở về tôi đánh gãy chân cậu.”

“Chí Thành, anh đừng hù dọa Tiểu Trạch.”

Chu Hàm Thanh lập tức làm ra vẻ gà mái bảo vệ con che chở cho Hạ Trạch. Hạ Chí Thành biết Chu Hàm Thanh luôn nuông chiều Hạ Trạch, bất đắc dĩ nhìn bà một cái, không nói nữa.

Chu Hàm Thanh chuyển tầm mắt, thử mở miệng nói: “Tiểu Trạch, sao con biết Dĩ Hoành cuối tháng về? Nghe cữu cữu nói sao?”

Trong đầu Hạ Trạch hiện giờ đều là tin Trì Dĩ Hoành trở về, căn bản lười phản ứng với dò xét của Chu Hàm Thanh. Cậu một lần nữa trầm mặc làm Chu Hàm Thanh xấu hổ vô cùng, Hạ Khải căm giận nhìn, ánh mắt lại càng sâu hơn.

Bữa sáng còn chưa ăn xong, Hạ Trạch đã không còn tâm tư. Vội vàng thay quần áo lập tức rời nhà, ngay cả chào hỏi cũng không nói tiếng nào.

“Hạ Trạch!”

Hạ Chí Thành tức muốn chết, Chu Hàm Thanh liền vội vàng trấn an, không cần ai nhắc nhở, Hạ Khải đã ngoan ngoãn đi tới bên cạnh Hạ Chí Thành.

“Phụ thân, không cần tức giận anh trai, ảnh cũng chỉ sốt ruột tới trường thôi.”

Hạ Chí Thành đang tức, nhìn tới bộ dáng ngoan ngoãn của đứa con nhỏ thì bao nhiêu phẫn nộ cũng bay biến hết, vui mừng xoa đầu Hạ Khải, nếu Hạ Trạch ngoan được một phần mười của Hạ Khải thì tốt rồi.

_________

Hoàn Chương 3.

8 thoughts on “Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [1.2.3]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s