Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [19.20.21]

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [19] Bí Ẩn

*****

Thọ yến Hạ nãi nãi trong giới thượng lưu Hải thành là một việc lớn. Phàm là người nhận được thiệp mời đều rất coi trong, buổi tối chưa tới bảy giờ, khách khứa từ khắp nơi ở Hải thành chạy tới nhà tổ Hạ gia. Nơi Hạ gia dùng để đãi khách chính là tiền viện Thận Tư đường, thiết kế vốn dành để tiếp khách. Sau giải phóng Hạ gia một lần nữa trang hoàng lại một phen, bố trí hiện đại hơn, vẫn như cũ dùng làm nơi tiếp đãi khách.

Một nhà ba người Chu Chấn là người đến sớm nhất trong số khách khứa. Vì biểu thị coi trọng chuyện này, vợ Chu Chấn còn cố ý từ nước ngoài bay về. Từ rất xa nhìn thấy anh trai nhà mình, Chu Hàm Thanh cười khanh khánh đi tới tiếp đón, tự mình dẫn cả nhà Chu Chấn tới gặp Hạ nãi nãi.

Đối với đứa con dâu Chu Hàm Thanh này, Hạ nãi nãi cho đến giờ chưa từng vừa lòng. Một đứa con gái xuất thân nghèo khó, không biết Hạ Chí Thành rốt cuộc coi trọng chỗ nào.

Nói đến, hai cuộc hôn nhân của Hạ Chí Thành, Hạ nãi nãi kỳ thật đều không hài lòng. Lần đầu tiên cùng Trì Hân Vân, nếu luận nhân phẩm, Hạ nãi nãi không bới móc được tật xấu nào, nhưng ai bảo Trì Hân Vân là con gái Trì gia cơ chứ? Hạ nãi nãi nghĩ tới Trì gia liền không vui, nếu không phải Hạ gia gia cùng Hạ Chí Thành kiên trì, bà sao có thể đồng ý để Trì Hân Vân gả vào. Hơn nữa Trì Hân Vân thoạt nhìn dịu dàng thùy mị dễ bắt nạt nhưng bản chất lại rất cường liệt, một chút cũng không chịu thua thiệt. Hạ nãi nãi cùng Trì Hân Vân làm mẹ chồng nàng dâu gần mười năm, chưa có lần nào chiếm thượng phong.

Tới khi Trì Hân Vân qua đời, Hạ nãi nãi nghĩ mình cuối cùng cũng có thể chọn một đứa con dâu yêu thích, nào ngờ Hạ Chí Thành cư nhiên tiền trảm hậu tấu, cưới một Chu Hàm Thanh không hề có chút gia thế nào. Hạ nãi nãi tức chết đi được, liên tiếp mấy tháng không để tâm tới Hạ Chí Thành. Cho tới giờ, Hạ nãi nãi đối với Chu Hàm Thanh vẫn không vừa mắt, luôn bắt bẻ.

Buổi sinh thần hôm nay, tâm tình Hạ nãi nãi không tệ lắm, đối với cả nhà Chu Chấn thản nhiên nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười nhạt. Chu Chấn thức thời nói vài câu cát tường xong lập tức theo Chu Hàm Thanh rời đi, còn thuận tay bảo Chu Tử Xương đi tìm Hạ Trạch.

Chu Tử Xương không dám nói mình đã hơn một tuần không liên lạc với Hạ Trạch, vẻ mặt đau khổ đáp ứng, sau đó quay đầu tìm kiếm bóng dáng Hạ Trạch ở đại sảnh. Đuổi Chu Tử Xương đi rồi, Chu Chấn nói tới chính sự: “Thế nào? Em rể vẫn nói không được à?”

Chu Hàm Thanh phiền lòng gật gật đầu, đè thấp giọng nói: “Anh cả, anh cũng biết tính tình Chí Thành. Việc nhỏ thì nâng tay cho qua, nhưng việc lớn thì không thể mập mờ. Mảnh đất này cho dù là Trì gia hay chúng ta thầu được, đối với Chí Thành cũng không có gì khác biệt, em gái anh không đủ bản lĩnh làm anh ta thay đổi quyết định. Nếu nói có người phụ nữ có thể ảnh hưởng tới Chí Thành thì chỉ có lão thái bà kia mà thôi.”

Chu Chấn mỉm cười, ông còn tưởng Chu Hàm Thanh nói Trì Hân Vân, không ngờ là Hạ thái thái. Nếu người khác thì dễ, có thể tìm cách thuyết phục, nhưng Hạ thái thái luôn chướng mắt Chu gia, ông ngay cả nói vài lời cũng không dám.

Chu Chấn nghĩ nghĩ định nói thêm gì đó thì người Trì gia tới. Chu Hàm Thanh vội vàng dặn dò một tiếng, sau đó đi tới cửa tiếp đón. Chu Chấn nửa hâm mộ nửa ghen tị nhìn bóng dáng Hạ Chí Thành mà nãy giờ mình tìm kiếm, ngay lúc Trì gia xuất hiện liền lập tức ra đón, trong lòng quyết tâm, Chu gia sớm muộn gì cũng có ngày vượt qua Trì gia.

Bên này sắc mặt Chu Chấn khẽ biến, bên kia Hạ Chí Kiệt từ xa xa nhìn thấy, cười cười bưng rượu đi tới.

“Chú Chu, lâu rồi không thấy, càng lúc càng trẻ a!”

Chu Chấn cười ha hả: “Quá khen quá khen.”

Hai người đều là cáo già trên thương trường nhiền năm, rất nhanh liền trò chuyện sôi nổi.

Cửa đại sảnh. Trì Thủ Chính tươi cười đi đến, vừa đi vừa cúi đầu nói chuyện với Hạ Trạch ở bên người. Trì Dĩ Hoành ở bên kia, vẻ mặt cũng đầy ý cười, ngẫu nhiên cũng chen một câu vào câu chuyện của hai người. Ba người thoạt nhìn tình cảm rất tốt, không hề giống lời đồn đãi Hạ Trạch bất hòa với Trì gia.

Mọi người trong phòng đều nhìn thấy, đều thầm suy đoán, ra mòi, Hạ Trạch tự mình ra ngoài đón Trì Thủ Chính. Những người có quan hệ tốt với Trì gia thì đều không khỏi nghĩ, Hạ Trạch thật sự trưởng thành rồi. Đám người có tâm tư bát quái rất nhanh chuyển tầm mắt đến chỗ Chu Hàm Thanh đang đứng phía sau Hạ Chí Thành, muốn thử xem lúc này bà ta có phản ứng gì. Đáng tiếc Chu Hàm Thanh từ đầu tiến cuối vẫn mỉm cười, nhìn không ra chút mất hứng nào.

Hạ Trạch dưới tầm mắt tìm tòi nghiên cứu của mọi người, tươi cười bất biến. Đời trước lúc này anh họ còn chưa về, thọ yến bà nội chỉ có mình cữu cữu tới. Cậu khi đó không hiểu chuyện, không chỉ không ra đón, thậm chí chỉ nói với cữu cữu vài câu. Sau đó từ miệng người khác mới biết mình hành động như vậy là không cho cữu cữu chút mặt mũi nào. Cữu cữu tuy không tức giận nhưng trong lòng cũng thực khó chịu. Lần này Hạ Trạch từ sớm đã chờ ở cửa, lúc nhìn thấy cửu cửu vì thấy mình mà lộ ra vẻ mặt vui sướng, Hạ Trạch cảm thấy thực chua xót nhưng cố tươi cười bước tới đón.

Tâm tình Trì Thủ Chính tốt lắm, chưa từng vui vẻ đến vậy. Khoảng thời gian sau đó cứ giữ Hạ Trạch ở bên người. Mặc kệ là cùng ai chào hỏi đều cười ha hả giới thiệu Hạ Trạch một lần. Hạ Trạch lễ nghi hoàn mỹ, biểu hiện ngoan ngoãn. Gương mặt dị thường tinh xảo lại sắm vai nhu thuận, quả thực hệt như một thiên sứ. Nhất thời mọi người đều khen ngợi Hạ Trạch hiểu chuyện, ngay cả những chuyện đánh nhau quậy phá lúc trước cũng bị một câu trẻ con nghịch ngợm cho qua.

Đi một vòng, Trì Thủ Chính cảm thấy mỹ mãn phất tay với Hạ Trạch: “Giờ cữu cữu phải đi tìm mấy ông bạn già ôn chuyện, Tiểu Trạch tự đi chơi đi. Tìm đám bạn con hay cô bé xinh đẹp nào đó nói chuyện đi.”

Hạ Trạch: “…”

Trì Thủ Chính cười ha hả, nháy mắt với Hạ Trạch rồi bỏ cậu cùng Trì Dĩ Hoành đứng tại chỗ, đi tìm ông bạn Mặc gia.

Hạ Trạch lúng quẫn nhìn Trì Dĩ Hoành, Trì Dĩ Hoành nhịn không được cũng mỉm cười. Có phục vụ bưng rượu đi ngang qua, Hạ Trạch tùy tay định lấy một ly, không ngờ Trì Dĩ Hoành giành trước lấy một ly nước trái cây nhét vào tay cậu: “Con nít không được uống rượu.”

Hạ Trạch lập tới nghĩ tới lần trước ở quán bar Trì Dĩ Hoành giận không nhẹ, nghẹn một lúc lâu mới nói: “…em đã mười tám rồi.”

Trì Dĩ Hoành nhướng mi cười cười, đang định nói chuyện thì đột nhiên dừng lại, Hạ Trạch luôn rất mẫn cảm với phản ứng của Trì Dĩ Hoành, lập tức theo tầm mắt anh nhìn qua, liền thấy ở một góc đại sảnh, phụ thân đang dìu một phụ nữ trung niên nói gì đó. Người nọ thoạt nhìn rất bất an, không ngừng dùng khăn tay lau vạt áo phụ thân, giống như không cẩn thận đổ thứ gì đó lên.

Hạ Trạch lúc đầu cũng lơ đễnh, đơn giản là bà ta không cẩn thận đổ nước lên người phụ thân mà thôi, cũng không phải chuyện lớn gì. Lúc định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên thấy được gương mặt khẩn trương của Hạ Nguyên. Mà tầm mắt Hạ Nguyên lại chăm chú nhìn người phụ nữ kia, nếu không phải trường hợp không đúng, Hạ Trạch có ảo giác Hạ Nguyên sẽ xông tới kéo người phụ nữ kia đi.

Trong lòng Hạ Trạch vừa động, tầm mắt một lần nữ trở về chỗ phụ thân cùng người phụ nữ xa lạ kia. Phụ thân tựa hồ nói với người xung quanh gì đó, chỉ chỉ vạt áo, vẻ mặt xin lỗi thong dong rời khỏi đại sảnh. Mà đồng thời, người phụ nữ kia cũng làm như không có việc gì ở gần đó lượn một vòng, sau đó cũng nhanh chóng rời đi.

Hành vi một trước một sau rời đi của hai người làm Hạ Trạch bật người bám theo, bản năng mách bảo sự tình không đơn giản như cậu thấy. Nháy mắt nhấc chân, Hạ Trạch liền ý thức được Trì Dĩ Hoành còn ở bên cạnh. Cậu làm ra vẻ tự nhiên nhìn anh: “Đại sảnh nóng quá. Anh họ, em ra ngoài hít thở không khí một chút.”

Trì Dĩ Hoành hiểu rõ nhìn Hạ Trạch, gật gật đầu.

Hạ Trạch không kịp suy nghĩ ánh mắt của Trì Dĩ Hoành có ý gì, chỉ vội vàng bước đi. Nhìn trái nhìn phải không thấy bóng dáng phụ thân, Hạ Trạch do dự thử dọc theo hành lang đi tới kho chứa đồ bên cạnh Thận Tư đường.

Kho chứa đồ của Hạ gia nằm sát bên Thận Tư đường, là một căn phòng dài, ngày thường dùng để cất chứa vật dụng cùng đồ trang trí không dùng tới, rất hiếm người lui tới. Hạ Trạch nghĩ thầm, nếu phụ thân có chuyện muốn giấu thì đó quả thực là một nơi bí mật. Cậu một đường nhẹ tay nhẹ chân, cố hết sức không phát ra âm thanh. Ven đường không có ai tới lui, cũng không có bất cứ âm thanh nói chuyện. Đang nghĩ ngợi có phải mình đoán sai hay không thì chợt nghe thấy tiếng phụ thân cất cao từ kho đồ ở cuối hành lang, không che dấu được tức giận.

“Điền Hiểu Tĩnh, cô muốn hủy hoại nó mới cam tâm hả?”

Hạ Trạch dừng bước, nhịn không được thầm nghĩ, Điền Hiểu Tĩnh là ai?

Tiếp đó giọng nữ the thé vang lên: “Nó là con tôi, tôi làm sao muốn hủy hoại nó chứ.”

Nó là ai? Đây là ý niệm đầu tiên nảy ra trong đầu Hạ Trạch. Nhưng tiếp sau đó cậu phản ứng ngay, con? Thái độ khẩn trương của phụ thân có ý tứ gì? Hạ Trạch lập tức liên tưởng đến gì đó, trái tim trong lồng ngực bang bang nhảy dựng, kìm lòng không đậu nhích tới trước vài bước, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong.

Có lẽ bọn họ ý thức được cảm xúc dao động, Hạ Trạch nghe thấy tiếng bước chân đi sâu vào trong kho chứa đồ, vì thế âm thanh nói chuyện cũng ngày càng nhỏ dần. Hạ Trạch đã không còn nghe rõ bọn họ nói gì. Cơ hồ theo bản năng muốn đưa tay đẩy cửa kho, ngay lúc này một bàn tay từ sau lưng đột ngột vươn tới chụp lấy cậu.

Hạ Trạch hoảng sợ, ngẩng mạnh đầu, đối diện là ánh mắt không đồng ý của Trì Dĩ Hoành.

“Anh… họ…” Hạ Trạch im lặng gọi một tiếng.

Trì Dĩ Hoành giữ chặt Hạ Trạch, lắc đầu. Từ lúc ở đại sảnh, anh đã nhận ra tâm tình Hạ Trạch không ổn, nhưng anh cũng không mấy để tâm. Dượng bất quá chỉ đụng phải một người phụ nữ xa lạ mà thôi, Hạ Trạch tâm tư mẫn cảm không biết liên tưởng đến cái gì. Nhìn thấy Hạ Trạch theo dượng ra khỏi đại sảnh, Trì Dĩ Hoành vốn nghĩ chờ Hạ Trạch phát hiện không phải chuyện như cậu nghĩ thì sẽ quay lại. Bất quá nghĩ thì nghĩ nhưng vẫn lo lắng, lỡ Hạ Trạch xúc động xung đột với dượng thì không tốt. Vì thế một đường tìm kiếm bóng dáng Hạ Trạch đi tới đây, không ngờ từ xa xa lại nghe thấy dượng nói chuyện với người nọ. Hiện giờ Trì Dĩ Hoành cũng bắt đầu cảm thấy tình huống không đúng, nhưng đoán thì đoán, không có nghĩa anh cảm thấy Hạ Trạch nên mạo hiểm nghe lén. Lỡ bị dượng phát hiện thì thực khó xử, không bằng lén điều tra.

Trì Dĩ Hoành đang định kéo Hạ Trạch rời đi, không ngờ phía sau lại truyền tới tiếng bước chân, ẩn ẩn còn có tiếng Hạ Tân nói chuyện. Lúc này thì không còn cách nào rời đi. Kho đồ nằm ở cuối hành lang, trước mặt là tường không thể đi. Nếu quay lại đường cũ thì đụng Hạ Tân, chỉ cần Hạ Tân mở miệng gọi một tiếng, Hạ Chí Thành ở bên trong sẽ biết Hạ Trạch ở ngoài cửa. Nghe tiếng bước chân của Hạ Tân ngày càng gần, Trì Dĩ Hoành nhanh chóng quyết định đẩy cửa nhà kho, kéo Hạ Trạch vào trong.

Âm thanh bên trong cánh cửa nhất thời biến mất, cả căn phòng tối đen im lặng một mảnh. Trì Dĩ Hoành đứng ở cửa, nương theo ánh sáng miễn cưỡng nhìn ra bên trong chất đầy đồ đạc, một đường xếp dài tới tận trong cùng, chỉ chừa một con đường nhỏ đủ hai người đi ở chính giữa.

Lúc này Trì Dĩ Hoành hoàn toàn an tâm. Anh sở dĩ dám kéo Hạ Trạch trốn vào đây cũng vì đoán được bên trong hẳn chất đầy đồ, Hạ Chí Thành hẳn không thể nhìn rõ người vào là ai. Anh vốn chỉ nghĩ mang Hạ Trạch trốn ở cửa một lúc là được, không ngờ tiếng bước chân bên ngoài cũng đang hướng thẳng tới đây. Trì Dĩ Hoành bất đắc dĩ kéo Hạ Trạch lần mò vài bước, chui vào giữa mấy chiếc tủ lớn, khó khăn lắm mới che chắn được thân ảnh hai người.

Ai cũng không lên tiếng, mà lúc này cũng không biết nên nói gì. Khe hở nhỏ đến đáng thương, Hạ Trạch chỉ có thể dán sát vào ngực Trì Dĩ Hoành. Cậu mờ mịt nghĩ, sự tình sao lại biến thành như vậy? Cậu vốn ôm tâm tình thà giết nhầm chứ không bỏ sót mà chạy theo phụ thân, xem thử rốt cuộc là chuyện gì? Không ngờ lại nghe thấy đoạn trò chuyện kia, cậu còn chưa hoàn hồn thì Trì Dĩ Hoành đột nhiên xuất hiện, cuối cùng biến thành cậu cùng Trì Dĩ Hoành lén lén lút lút trốn ở đây.

Sao lại trốn vào đây a? Hạ Trạch còn đang suy nghĩ thì chợt nghe thấy cửa nhà kho bị đẩy ra, lại có người tiến vào. Ánh sáng sáng ngời chợt lóe, Hạ Trạch lúc này mới chú ý cái tủ che trước mặt bọn họ từa hồ là loại tủ kiểu cũ, xuyên thấu qua đồ án điêu khắc, vừa lúc có thể nhìn thấy bên ngoài.

Không hề xa lạ, người tới là Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch.

Hạ Tân vừa tiến vào liền cười nói: “Nơi này không tồi, ai cũng không tìm thấy. Cưng à, nói thật em cũng nhịn không được đi?”

Thẩm Gia Thạch lạnh nhạt nói: “Làm liền làm, nói nhiều như vậy làm gì.”

Hai người vừa nói vậy, Hạ Trạch liền ý thức được chuyện gì, nhất thời cảm thấy xấu hổ. Ngay sau đó, tiếng quần áo ma sát sàn sạt vang lên, thỉnh thoảng còn có tiếng nước giữa những nụ hôn hỗn loạn. Hạ Trạch túng quẩn, thầm nghĩ chính mình nên phản ứng thế nào. Một bàn tay to ấm áp đột nhiên áp lên mặt, che khuất tầm mắt cậu.

Hạ Trạch: “…”

Trì Dĩ Hoành phản ứng gần như là theo bản năng, lúc Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch xuất hiện ở nhà kho, Trì Dĩ Hoành vẫn chưa ý thức được gì. Mà lúc Hạ Tân mở miệng, anh nhất thời cũng cảm thấy xấu hổ. Một mình anh thì không sao, chính là Hạ Trạch còn ở nơi này, sao có thể để Hạ Trạch nhìn thấy mấy chuyện này?

Phản ứng đầu tiên của anh là che mắt Hạ Trạch, nhưng làm rồi mới nhận ra trong phòng tối như vậy, cho dù không che thì phòng chừng Hạ Trạch cùng không nhìn thấy gì, cái nên che là lỗ tai mới đúng.

Trì Dĩ Hoành đang suy nghĩ thì cảm thấy ánh mắt Hạ Trạch dưới tay mình khẽ chớp chớp, hàng mi thật dài hệt như một cây quạt nhỏ gãi gãi làm lòng bàn tay anh ngứa ngứa, mà tựa hồ ngay cả trái tim cũng ngứa theo.

Động tĩnh của hai người ở cửa vẫn còn tiếp diễn, Trì Dĩ Hoành nghe thấy tiếng rên rỉ đè nén của Thẩm Gia Thạch. Có lẽ vì tầm mắt bị che, thính lực ngược lại lại càng thêm mẫn cảm. Âm thanh Thẩm Gia Thạch giống như vang vọng sát bên tai, tràn ngập hương vị tình dục phóng đãng. Trì Dĩ Hoành buông bàn tay đang che trước mắt Hạ Trạch xuống, bất đắc dĩ chuyển thành che tai.

Hạ Trạch: “…”

_________

Hoàn Chương 19.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [20] Trinh Thám

*****

Hoàn cảnh u ám, tiếng rên đè nén, va chạm kịch liệt, còn có tiếng thở ồ ồ của nam nhân. Những thứ này không có cái nào không kích thích cảm quan Hạ Trạch, vì không phát ra động tĩnh, Hạ Trạch không thể không vùi mặt vào lồng ngực Trì Dĩ Hoành, khắc chế hưng phấn trong lòng.

Hơi thở ấm áp, trong lòng Trì Dĩ Hoành nảy sinh một tia khác thường. Bất đồng với Hạ Trạch đang đè nén hưng phấn, tình sự của Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch không ảnh hưởng lớn tới Trì Dĩ Hoành. Tuy anh chưa từng kết giao bạn gái, nhưng vì bài vở cùng công việc quá bận rộn nên anh chưa từng hoài nghi tính hướng của mình. Bởi thế chuyện đang xảy ra ngoài kia tuy làm anh có chút kích thích, nhưng anh chỉ cho rằng nó xuất phát từ bản năng của nam giới. Nhưng hô hấp ấm áp của Hạ Trạch cùng thân thể kề sát không một kẽ hở làm anh ngoại trừ bản năng lại có thêm một tia rung động.

Trì Dĩ Hoành nhăn mặt nhíu mày, không kịp suy nghĩ phần rung động kia là gì thì Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch đứng ngoài cửa đã dừng lại. Hai người loạt soạt mặc quần áo, rất nhanh liền rời khỏi nhà kho, bên trong một lần nữa an tĩnh.

Trì Dĩ Hoành cùng Hạ Trạch không nói gì, Hạ Chí Thành ở tuốt bên trong cũng im lặng. Trì Dĩ Hoành nhẹ nhàng buông bàn tay đang che tai Hạ Trạch, áp sát bên tai cậu nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi thôi, vừa bước ra phải lập tức bỏ chạy, nghe thấy không?”

Hạ Trạch gật gật đầu, trước lúc Hạ Chí Thành phản ứng đã cùng Trì Dĩ Hoành nhanh chóng rời đi. Hai người vừa ra khỏi cửa liền chạy như điên, quẹo qua hành lang rồi ẩn trong bóng cây che dấu thân mình.

Cửa nhà kho ở phía sau mở ra, Hạ Chí Thành nghiêm mặt âm trầm bước ra. Đối phương phản ứng quá nhanh, ông cái gì cũng không nhìn thấy.

“Thấy rõ không?” Người phụ nữ trung niên lúc nãy cùng Hạ Chí Thành rời khỏi bữa tiệc cũng bước ra, vẻ mặt khẩn trương hỏi.

Hạ Chí Thành mặt lạnh lắc đầu. Người nọ lo lắng không thôi: “Kia làm sao bây giờ? Bọn họ nhất định đã nghe thấy gì đó, bằng không vì sao lại không dám gặp người?”

Vấn đề này cũng là điều Hạ Chí Thành lo lắng, cẩn thận nghĩ lại những chuyện vừa nói có gì không nên nói hay không. Người phụ nữ kia nghĩ tới gì đó, liền túm lấy Hạ Chí Thành: “Anh đã nói người ngoài sẽ không tìm tới nơi này, lẽ nào là người Hạ gia, có khi nào vừa nãy là Hạ Trạch không?”

Hạ Chí Thành mất kiên nhẫn giãy ra: “Hạ Trạch không ở đại sảnh chạy tới đây làm gì? Cùng đàn ông lêu lổng sao?”

Giọng nói rõ ràng có ý bao che làm hàng mày liễu của người phụ nữ nọ dựng thẳng, bất quá nhìn tới sắc mặt âm trầm của Hạ Chí Thành thì dịu xuống: “Rồi rồi, anh nói không phải Hạ Trạch thì không phải.” Tiếp đó có chút bực bội nói: “Tôi về đại sảnh trước.”

Hạ Chí Thành im lặng, bất quá lúc người nọ định đi thì cảnh cáo một câu: “Đừng tìm Tiểu Nguyên.”

Người phụ nữ hơi khựng lại một chút, trên mặt lộ ra một tia oán giận nhưng không quay đầu lại, rời đi.

Mười phút sau, Hạ Chí Thành đổi áo khoác một lần nữa xuất hiện trong bữa tiệc ở đại sảnh. Tuy ông rời đi khá lâu nhưng không ai thắc mắc ông đã đi đâu? Hạ Chí Thành mỉm cười bưng ly rượu, nghe quản gia thì thầm báo những người ra vào đại sảnh khoảng thời gian này, trọng điểm là những người trở lại trước ông.

Hạ Nguyên, Chu Tử Xương, Hạ Tân, Hạ Trạch, Thẩm Gia Thạch, còn có vài vị khách khác, số người ra vào đại sảnh quá nhiều. Thận Tư đường của Hạ gia được thiết kế theo kiến trúc mở rộng, cảnh trí trong sân cũng phối hợp theo Thận Tư đường mà bố trí, khách khứa ở đại sảnh buồn bực đi ra ngoài cũng là chuyện thường.

Biểu tình Hạ Chí Thành không nhìn ra điều gì, giống như không có việc gì liếc mắt nhìn đại sảnh một vòng, đột nhiên đánh gảy lời quản gia: “Hạ Trạch đâu?”

Quản gia sửng sốt một chút, bất quá nhanh chóng đáp: “Hạ Trạch thiếu gia đi ra ngoài, đến giờ vẫn chưa quay lại.”

Theo tâm lý, Hạ Chí Thành không tin tưởng Hạ Trạch là người ẩn núp kia, tính cách đứa nhỏ này căn bản không biết cái gì gọi là nhẫn nhịn. Chính là người có thể tìm tới nhà kho kia không nhiều, Hạ Trạch cũng là một trong số đó. Nghe thấy Hạ Trạch vẫn chưa quay lại, Hạ Chí Thành ngừng một chút mới hỏi: “Dĩ Hoành đâu?”

Quản gia đáp: “Dĩ Hoành thiếu gia ra ngoài cùng với Hạ Trạch thiếu gia, cũng chưa quay lại.”

Trì Dĩ Hoành, Hạ Trạch? Này càng không có khả năng. Trì Dĩ Hoành về nước chỉ mới nửa tháng, Hạ Trạch không có khả năng ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Loại trừ ra, như vậy hai người ẩn núp kia rốt cuộc là ai?

Lúc Hạ Chí Thành đầy hoài nghi, Hạ Trạch cùng Trì Dĩ Hoành đang ngồi ở một băng ghế dài trong sân. Sau khi rời khỏi nhà kho, Trì Dĩ Hoành ngăn cản ý tưởng quay về bữa tiệc của Hạ Trạch. Lúc dượng quay lại nhất định sẽ tra hỏi xem những ai đã ra vào khoảng thời gian này, trọng điểm hẳn là những người về trước mình. Tuy có về hay không đều có hiềm nghi nhưng về trễ một chút vẫn đỡ hơn. Không cần lập tức quay về đối mặt với phụ thân, Hạ Trạch cũng thở phào một hơi. Cậu im lặng ngồi bên cạnh Trì Dĩ Hoành, hiện giờ rời khỏi tầm mắt phụ thân, kí ức trong kho đồ hệt như thủy triều dâng tràn trong đầu. Cuộc nói chuyện của phụ thân cùng người phụ nữ kia, anh họ đột nhiên xuất hiện, còn có chuyện của Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch, Hạ Trạch thật không ngờ một buổi tiệc lại có thể phát sinh nhiều chuyện như vậy. Đời trước, trong thọ yến của bà nội, cậu hình như chỉ cùng Chu Tử Xương cùng đám bạn tụ tập một chỗ uống rượu, căn bản không chú ý phụ thân rời đi khi nào. Về phần Hạ Tân cùng Thẩm Gia Thạch lại càng không biết, đến lúc chết, cậu vẫn luôn nghĩ anh cả thích phụ nữ, còn Thẩm Gia Thạch là một người cao ngạo không vươn chút bụi trần.

Hạ Trạch cảm thấy mọi thứ đều thực vớ vẩn. Phụ thân thật sự có tình nhân. Liên hệ tới độ tuổi của người phụ nữ kia, ánh mắt mập mờ của cô út lúc đối mặt chất vấn với cậu, nói không chừng nhóc Bạch Hiểu Tề hư hỏng kia thật sự nói trúng rồi. Phụ thân có mối tình đầu, còn có một đứa con riêng. Mẫu thân có biết việc này không? Hạ Trạch nhịn không được nghĩ ngợi. Nghe phụ thân gọi người nọ là Điền Hiểu Tĩnh, kia Hàn Linh là ai? Mẫu thân chết có quan hệ gì với Điền Hiểu Tĩnh hay không?

Hạ Trạch biết càng nhiều thì càng cảm thấy đời trước mình sống thực hư ảo. Phụ thân, Chu Hàm Thanh, Hạ Nguyên, cô út… cuộc sống của cậu bị vây giữa những lời nói dối, không ai nói thật với cậu. Bọn họ hoặc tốt hoặc xấu đều lừa gạt cậu, làm cậu nghĩ cuộc sống của mình rất tốt, trừ bỏ phụ thân hơi nghiêm khắc một chút thì không còn bất cứ phiền não nào. Ngẫm lại mà xem, cậu là cháu nội Hạ gia, cháu ngoại Trì gia, phụ thân là phó thị trưởng Hải thành, trong người còn có tài sản do mẫu thân lưu lại. Nhân sinh của cậu định trước là thuận buồm xuôi gió cơm áo không lo. Cậu muốn cái gì thì có cái đó, cậu còn gì phải phiền não?

Nhưng hết thảy những thứ đó đều là thật sao?

Hạ Trạch trầm mặc ngồi trên ghế dài, tình tự mất mác làm cậu giống như bị một lớp sương khói bao phủ, đáng thương hề hề hệt một con cún con bị chủ nhân vứt bỏ.

Trì Dĩ Hoành thở dài, dượng ở ngoài có khả năng có một đứa con riêng, tâm tình Hạ Trạch thật sự không thể nào vui nổi. Anh nâng tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, nghĩ nên làm sao an ủi: “Hạ Trạch?”

Hạ Trạch vừa vặn nghĩ tới Trì Dĩ Hoành, có lẽ Trì Dĩ Hoành chính là điều thực nhất trong muôn vàn điều giả dối đời trước. Anh yêu cậu, đến lúc cậu chết rồi vẫn còn yêu. Nghe thấy Trì Dĩ Hoành gọi, Hạ Trạch giống như vô số lần trong quá khứ xoay người ôm lấy anh, chôn mặt vào lồng ngực đối phương, nhẹ nhàng cọ cọ, lại gọi một tiếng: “Anh họ.”

Tiếng anh họ này không lớn nhưng trong khoảnh khắc xuyên qua trái tim đập vào linh hồn Trì Dĩ Hoành, làm trái tim anh rung động. Trì Dĩ Hoành có chút do dự, một tay xoa đầu Hạ Trạch, tay kia ôm lấy cậu vào lòng.

Thời gian lúc này dường như ngừng lại, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động. Ánh trăng bàn bàn đổ xuống, bị bóng cây phân tách thành từng mảnh từng mảnh, bao bọc hai người ở bên trong.

Hạ Trạch mềm yếu chỉ là một cái chớp mắt, rất nhanh liền xốc lại tinh thần. Tuy thực luyến tiếc cái ôm ấm áp của Trì Dĩ Hoành nhưng Hạ Trạch vẫn kiên định đẩy đối phương ra.

Trì Dĩ Hoành: “…”

Đã hai lần, nhóc hư hỏng này thực sự trở mặt nhanh như lật bàn tay.

Trong lòng tuy rất muốn tóm Hạ Trạch giáo huấn một phen nhưng Trì Dĩ Hoành vẫn thân thiết hỏi: “Hạ Trạch, em tính làm thế nào?”

Hạ Trạch tính toán thời gian lão A trở về Hải thành, lập tức nói: “Em đã tìm một thám tử tư.”

“Tìm?” Trì Dĩ Hoành nhạy bén quơ được lỗ hổng trong lời Hạ Trạch: “Em hoài nghi chuyện này bao lâu rồi?”

“…”

Trì Dĩ Hoành nghiêm khắc: “Hạ Trạch?”

Hạ Trạch cúi đầu chột dạ nói: “Nửa tháng.” Tính toán thời gian cậu sống lại tới giờ thì quả thực là nửa tháng.

Nửa tháng, Trì Dĩ Hoành tính toán thời gian, như vậy lần trước Hạ Trạch thất thố như thế hẳn cũng vì nguyên nhân này. Khi ấy phỏng chừng mới bắt đầu hoài nghi, trong lòng khó có thể tiếp nhận sự thực này. Ý niệm trong đầu chợt lóe, Trì Dĩ Hoành lại hỏi: “Em tra được cái gì rồi?”

Nói đến đây, Hạ Trạch nhất thời ủy khuất trừng Trì Dĩ Hoành: “Thứ sáu tuần trước em vốn đã hẹn gặp thám tử tư, kết quả… giờ người ta đi Trung kinh rồi, chỉ có thể chờ đền lúc trở về.”

Thứ sáu tuần trước? Trì Dĩ Hoành nghĩ tới hành động leo tường bỏ trốn của Hạ Trạch, bất đắc dĩ đưa tay xoa đầu cậu.

“Sao không nói cho anh cùng phụ thân biết?”

Hạ Trạch cúi đầu không nói lời nào, Trì Dĩ Hoành nghĩ một chút liền đoán ra điều Hạ Trạch băn khoăn. Ánh mắt trở nên nhu hòa: “Chuyện này em không cần lo lắng, cứ để anh điều tra.”

“Không được.” Hạ Trạch kiên quyết cự tuyệt, đời trước chính vì cậu vô tâm vô phế, cái gì cũng không quản mới sống hai mươi năm hồ đồ như vậy. Lần này cậu muốn tự mình điều tra rõ, là ai vẫn luôn lừa cậu? Là ai muốn hại cậu?

Trì Dĩ Hoành nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hạ Trạch, cũng không tiếp tục kiên trì. Chính là bộ dáng của Hạ Trạch lúc này phi thường đáng yêu, Trì Dĩ Hoành trong lòng khẽ động, nhịn không được đưa tay nhéo má cậu một cái.

Hạ Trạch: “…”

Trì Dĩ Hoành: “…”

Lúc hai người cùng quay lại đại sảnh, bữa tiệc đã sắp kết thúc. Dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của phụ thân, vẻ mặt Hạ Trạch vẫn thong dong tự nhiên như thường. Cậu tìm kiếm trong đại sảnh một vòng, người phụ nữ kia đã không thấy đâu, phỏng chừng đã rời đi. Hạ Trạch cùng anh họ đã xem qua danh sách khách khứa, trên đó không có tên Hàn Linh, cũng không có Điền Hiểu Tĩnh, như vậy có thể xác định người phụ nữ kia được người Hạ gia mang vào. Người này chính là ai?

Trong đầu Hạ Trạch có vài ý tưởng xoay chuyển, trên mặt vẫn bình tĩnh. Trì Dĩ Hoành vẫn luôn chú ý tới biểu tình Hạ Trạch, thấy cậu không lộ ra chút gì thì trong lòng không khỏi nảy sinh một tia thương tiếc. Anh nhớ rõ phụ thân nói Hạ Trạch luôn tùy hứng buông thả, vui buồn cũng hiện rõ trên mặt, nhưng thoáng chốc Hạ Trạch đã học cách che dấu cảm xúc, cũng bắt đầu hiểu chuyện.

Tầm mắt anh quá mức chuyên chú, Hạ Trạch nghi hoặc nhìn qua, Trì Dĩ Hoành cười khẽ.

Trì Thủ Chính tò mò nhìn hai đứa mắt đi mày lại, nhỏ giọng hỏi: “Con cùng Tiểu Trạch làm sao đó?”

Trì Dĩ Hoành cười cười: “Không có gì.”

Chuyện dượng ngoại tình, Trì Dĩ Hoành tạm thời không định nói với phụ thân. Hạ Trạch có thể nghĩ tới thì anh tự nhiên cũng nghĩ tới. Theo lời Hạ Trạch nói tới mối tình đầu cùng con riêng, Trì Dĩ Hoành thầm cười lạnh. Khi trước Hạ gia cùng Trì gia liên hôn chính là Hạ Chí Thành chủ động theo đuổi cô cô. Nếu khi ấy đã có người yêu, kia ông ta xem cô cô là gì? Quân cờ liên hôn? Cô vợ danh giá? Trì Dĩ Hoành không tin Hạ gia hoàn toàn không biết gì cả, anh thật muốn xem xem Hạ gia rốt cuộc biết bao nhiêu về chuyện này?

Trì Dĩ Hoành nghĩ tới chuyện Hạ Trạch tìm thám tử tư, anh không tín nhiệm người Hạ Trạch tìm cho lắm. Anh từng nghe lão K ở Trung kinh là người lợi hại nhất giới này. Trì Dĩ Hoành trong lòng khẽ động, nhớ tới đàn anh Lý Minh Hiên tốt nghiệp sớm hơn mình vài năm. Đối phương hiện giờ đang ở Trung kinh, hẳn có thể liên hệ với lão K.

__________

Hoàn Chương 20.

trọng sinh chi hạ trạch [21] thay đổi

*****

Sau khi thọ yến của Hạ nãi nãi kết thúc, lão A cũng từ Trung kinh trở lại.

Cùng Hạ Trạch tới gặp lão A là Trì Dĩ Hoành, vốn Mã Thiên Lỗi định đi cùng Hạ Trạch, nhưng Trì Dĩ Hoành đột nhiên xuất hiện, vì thế Mã Thiên Lỗi thức thời tìm cớ chuồn mất.

Hạ Trạch cũng không muốn đi cùng Trì Dĩ Hoành, điều tra Điền Hiểu Tĩnh chỉ là một phần thôi, cậu còn muốn điều tra Hàn Linh. Nhưng trước đó cậu không đề cập Hàn Linh với Trì Dĩ Hoành, đợi tý nữa làm sao nói chuyện này với lão A trước mặt anh? Hạ Trạch cự tuyệt không có chút hiệu quả nào với Trì Dĩ Hoành, dưới ánh mắt kiên định không thương lượng của anh, Hạ Trạch không tình nguyện leo lên xe.

“Tư liệu em chuẩn bị đâu? Lấy ra anh xem.”

Sau thọ yến Hạ nãi nãi, Trì Dĩ Hoành bảo Hạ Trạch chuẩn bị một phần tư liệu cung cấp cho thám tử tư. Chính là phạm vi hoạt động thường ngày của Hạ Chí Thành, phương thức liên hệ này nọ. Tư liệu này kỹ lưỡng chừng nào thì thám tử tư càng thuận tiện hoạt động, có thể tiết kiệm thời gian điều tra.

Hạ Trạch nghe Trì Dĩ Hoành nói vậy thì âm thầm kêu khổ, cậu đã chuẩn bị xong, chỉ là ngoại trừ tư liệu cơ bản về phụ thân cùng Hạ Nguyên, còn có một ít suy đoán về đời trước cùng nghi ngờ về mối quan hệ giữa bọn họ. Nhưng vấn đề cũng chính là ở đây. Lúc tất cả hoài nghi đều chỉ về phía Điền Hiểu Tĩnh thì cậu không quên đặt Hàn Linh vào trọng điểm. Hạ Trạch không muốn để Trì Dĩ Hoành xem, vì thế tìm cớ nói mình quên mất. Nhưng dưới tầm mắt hiểu rõ của Trì Dĩ Hoành, Hạ Trạch không thể không kì kèo lôi tư liệu ra, đồng thời quyết định khăng khăng nói Hàn Linh là người tình của phụ thân.

Trì Dĩ Hoành xem thực chăm chú, anh nhìn ra được Hạ Trạch đã ghi chú rất cẩn thận. Lúc ngoài ý muốn nhìn thấy cái tên Hạ Nguyên trong đó, ánh mắt Trì Dĩ Hoành trở nên u ám. Giữa Điền Hiểu Tĩnh và Hạ Nguyên, Hạ Trạch đã gạch một đường nối, ghi chú là có quen biết khá mật thiết. Trong lòng Trì Dĩ Hoành nảy ra một suy nghĩ vớ vẩn tới cực điểm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy không có khả năng. Tầm mắt lướt qua Hạ Nguyên, anh thấy một cái tên xa lạ, Hàn Linh. Cũng giống như Điền Hiểu Tĩnh, Hàn Linh, Hạ Chí Thành cùng Hạ Nguyên tạo thành một hình tam giác, mà đồng dạng, Hạ Linh cùng Hạ Nguyên cũng có ghi chú là có quen biết.

Trì Dĩ Hoành nhận ra Hạ Trạch còn chuyện gạt mình. Anh khép tư liệu lại, biểu tình trở nên nghiêm túc: “Hàn Linh là ai?”

Hạ Trạch nhỏ giọng nói: “Người tình của phụ thân.”

Lúc trả lời vấn đề này, biểu tình Hạ Trạch thực thản nhiên, nhưng chút chột dạ trong đáy mắt vẫn bán đứng cậu. Trì Dĩ Hoành quả thực là vừa bực mình vừa buồn cười, anh thoạt nhìn ngu ngốc đến mức tùy tiện có thể lừa được sao? Hay là Hạ Chí Thành có ham mê đặc biệt, thích phụ nữ lớn tuổi?

Đối mặt với hoài nghi của Trì Dĩ Hoành, Hạ Trạch vẫn một mực khẳng định Hàn Linh là người tình của phụ thân. Trì Dĩ Hoành không có cách nào, đưa tay kéo Hạ Trạch ôm vào lòng, hướng mông cậu đánh hai cái: “Còn dám gạt anh?”

Trì Dĩ Hoành hành động lưu loát sinh động như mây bay nước chảy làm Hạ Trạch không kịp phản ứng. Chờ đến khi ý thức được đã xảy qua chuyện gì, cả người đều sửng sốt, dựa vào lòng ngực Trì Dĩ Hoành nửa ngày không nhúc nhích.

Trì Dĩ Hoành đánh xong cũng thực sửng sốt, anh không biết làm thế nào lại thuận tay như vậy. Nhìn Hạ Trạch trong lòng mình buồn bực không nói tiếng nào, Trì Dĩ Hoành tự nói với chính mình Hạ Trạch vẫn chỉ là một đứa nhỏ, cùng lúc lại ẩn ẩn cảm thấy ôm nhóc thế này cũng rất tốt. Trì Dĩ Hoành cảm thấy từ sau thọ yến Hạ nãi nãi, thái độ của mình đối với Hạ Trạch tựa hồ bắt đầu có biến hóa, về phần biến hóa thế nào thì anh không nghĩ tiếp nữa, quyết đoán dìm ý niệm này vào sâu trong đầu.

“Hạ Trạch?” Trì Dĩ Hoành thả lỏng âm thanh, cảm thấy có lẽ mình làm tổn thương lòng tự trọng của Hạ Trạch. Dù sao Hạ Trạch cũng đã mười tám tuổi, bị đánh đòn như vậy thể nào cũng ngượng ngùng, phỏng chừng lúc bé cũng không ai dám làm vậy với nhóc. Trì Dĩ Hoành nghĩ vậy, thỏa hiệp dỗ dành: “Anh tin em rồi, Hàn Linh là người tình của dượng.”

Hạ Trạch đến lúc này mới chính thức hoàn hồn, rầu rĩ đáp một tiếng, tiếp đó luống cuống tay chân bật dậy khỏi lòng Trì Dĩ Hoành, quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, không dám quay đầu lại. Theo góc độ Trì Dĩ Hoành nhìn qua thì nửa bên mặt Hạ Trạch đã đỏ như tích máu, trái tim anh lập tức mềm nhũn. Một đường sau đó, Hạ Trạch giống như bị phong cảnh ngoài cửa xe mê hoặc, cứ duy trì góc 45 độ nhìn ra ngoài. Trì Dĩ Hoành nhìn bộ dáng cậu, khóe miệng vô thức cong lên, tâm tình cũng ngoài ý muốn tốt hơn.

Nửa giờ sau, bọn họ tới chỗ hẹn lão A.

Trước lúc gặp mặt, Hạ Trạch từng rất nhiều lần tưởng tượng bộ dáng lão A. Thông minh tháo vát? Giảo hoạt gian trá? Hay là đa mưu túc trí? Nhưng người trước mắt thì mặt mũi đầy râu ria, dáng người cao lớn, thoáng nhìn hệt như một ngọn tháp, nói chuyện thì lớn tiếng, ánh mắt cứ liếc tới liếc lui không giống người tốt, thật sự rất khó liên hệ với hình ảnh thám tử tư bí ẩn trong lòng Hạ Trạch. Nói ông ta là xã hội đen hay côn đồ thì đúng hơn.

Bất quá lão A như thế cũng có chỗ tốt, không hề nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp lật xem tư liệu Hạ Trạch cung cấp, xác nhận nói: “Là muốn điều tra hai người, một là Điền Hiểu Tĩnh, một là Hàn Linh?”

Hạ Trạch gật đầu.

Ánh mắt Lão A có chút cổ quái: “Cả hai đều là người tình của Hạ Chí Thành?” Nói xong ông nhỏ giọng lẩm bẩm, sở thích của người này cũng thực kỳ quái đi.

Hạ Trạch nghe thấy, theo bản năng liếc mắt nhìn Trì Dĩ Hoành. Trì Dĩ Hoành sâu sa nhìn cậu cười cười, Hạ Trạch nhớ tới chuyện trước đó, mặt lập tức đỏ bừng.

Trì Dĩ Hoành buồn cười nhìn Hạ Trạch, thay cậu đáp vấn đề này.

Đã xác định mục tiêu, dựa theo quy củ của lão A thì phải đưa trước một nửa tiền. Có kho bạc Trì Dĩ Hoành ở, Hạ Trạch tự nhiên không cần chi tiền. Lão A một bên chờ chuyển khoản, một bên không ngừng lớn tiếng an ủi Hạ Trạch.

“Nhóc, an tâm đi. Lũ đàn ông ngoại tình đều là con rùa đen khốn khiếp. Từ nhân tình tới con riêng tôi sẽ moi ra hết.”

Hạ Trạch: “…”

Mãi đến lúc rời đi, Hạ Trạch đều hoài nghi lựa chọn của mình, lão A này nhìn thế nào cũng không đáng tin. Trì Dĩ Hoành ý bảo Hạ Trạch ra xe trước, đợi đến lúc cậu đi rồi, anh mới suy tư nhìn về phía lão A.

“Ông biết mình đang điều tra ai đi?”

Gương mặt thô kệch của lão A hiện lên ý cười giảo hoạt, ông không trực tiếp trả lời mà cười ha hả: “Điều tra ai không quan trọng, tôi chỉ biết có Trì gia ở thì tôi sẽ không gặp chuyện gì cả.”

Thông minh! Đây là đánh giá của Trì Dĩ Hoành về lão A, anh tán thưởng liếc mắt nhìn đối phương, nhận ra người Hạ Trạch tìm có vẻ khá bản lĩnh. Hai người trao đổi một nụ cười hiểu rõ, Trì Dĩ Hoành hài lòng cáo từ, vừa bước ra đã thấy Hạ Trạch nghi hoặc nhìn bọn họ. Anh kìm lòng không đậu mỉm cười, lên xe vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Buổi tối muốn ăn gì?”

Hạ Trạch đang định hỏi Trì Dĩ Hoành một mình nói gì với lão A, nghe thấy anh hỏi vậy, suy nghĩ không khỏi chuyển tới chuyện ăn cơm.

“Thúy Vi lâu?”

Trì Dĩ Hoành đang định đáp ứng thì di động đột nhiên reo vang, ba chữ Lý Minh Hiên xuất hiện trên màn hình.

“Học trưởng?” Trì Dĩ Hoành có chút ngoài ý muốn, hôm qua vừa liên hệ, nói tới việc muốn nhờ lão K ở Trung kinh điều tra chút việc, hi vọng Lý Minh Hiên liên lạc giúp. Lý Minh Hiên một mực đáp ứng, bảo anh chỉ cần chờ lão K gọi tới. Anh vốn nghĩ Lý Minh Hiên liên lạc với lão K cũng cần chút thời gian nên cũng không sốt ruột, nhưng này là sao?

Lý Minh Hiên ở bên kia đầu dây cười cười: “Anh hiện giờ đang ở Hải thành, cậu rãnh không, cùng ăn bữa cơm tối? Sẵn tiện anh giới thiệu một bằng hữu cho cậu nhận thức.”

“Hải thành?” Trì Dĩ Hoành thực sự bất ngờ, rất nhanh cười nói: “Rãnh, học trưởng đang ở đâu?”

“Chờ, anh hỏi lại.” Đầu kia Lý Minh Hiên tựa hồ cùng người bên cạnh nói gì đó, Trì Dĩ Hoành ẩn ẩn nghe Lý Minh Hiên cười nói ‘Tiểu Hi, đừng nháo’. Chỉ chốc lát, âm thanh Lý Minh Hiên truyền tới: “Bằng hữu anh đã đặt chỗ ở Thúy Vi lâu, tiện không?”

Trì Dĩ Hoành mỉm cười: “Tốt. Tôi mang theo một người tới, học trưởng không ngại đi?”

“Đương nhiên, bên anh cũng khá đông, vừa lúc tới thêm cho đông vui.”

Cúp điện thoại, Trì Dĩ Hoành tâm tình khá tốt nhìn về phía Hạ Trạch: “Chúng ta tới Thúy Vi lâu ăn cơm, anh mang em đi gặp học trưởng của anh lúc còn ở nước ngoài.”

Trì Dĩ Hoành cao hứng như vậy, Hạ Trạch cũng không muốn làm anh mất vui, ngoan ngoãn đáp ứng, trong lòng thầm nghĩ, người có thể làm Trì Dĩ Hoành gọi một tiếng học trưởng cũng chỉ có Lý Minh Hiên ở Trung kinh. Đời trước, cậu theo Trì Dĩ Hoành từng gặp Lý Minh Hiên vài lần, trong ấn tượng thì vị học trưởng này cũng giống Trì Dĩ Hoành, đều là người rất nghiêm túc.

Trì Dĩ Hoành thực hưng trí kể về cuộc sống của mình lúc còn ở nước ngoài, Hạ Trạch tuy đều biết nhưng vẫn nghiêm túc lắng nghe. Lại nói tiếp, Trì Dĩ Hoành tuy cùng Mặc Chính du học, nhưng hai người học chuyên ngành khác nhau, trường cũng khác, bình thường rất hiếm khi có thời gian ở cùng một chỗ, phần lớn thời gian đều sinh sống ở thành phố khác nhau. Mấy năm ở nước ngoài, Lý Minh Hiên lớn hơn vài tuổi đã không ít lần chiếu cố. Cũng vì giao tình giữa hai người lúc ở nước ngoài, quan hệ giữa Trì gia cùng Lý gia vẫn luôn rất tốt, kinh doanh cũng không ít lần hợp tác.

Trì Dĩ Hoành nói một đường, Hạ Trạch cũng kiên nhẫn nghe một đường. Hai người tới Thúy Vi lâu đã là nửa giờ sau.

Ghế lô của Lý Minh Hiên đặt ở lầu ba, quản lý tươi cười một đường đưa bọn họ đến cửa phòng. Lúc Trì Dĩ Hoành mang theo Hạ Trạch đẩy cửa bước vào, hai bên đều đồng thời sửng sốt. Bên trong có tổng cộng năm người, trừ bỏ Lý Minh Hiên, bốn người còn lại đều xa lạ. Này không phải mấu chốt, mấu chốt là lúc Trì Dĩ Hoành tiến vào, một thanh niên mặc áo len đen dài tay đang lười biếng dựa vào người Lý Minh Hiên, Lý Minh Hiên thì ôn nhu nhìn đối phương, hai người đang nhỏ giọng thì thầm gì đó.

Trì Dĩ Hoành nháy mắt có ảo giác vào nhầm phòng.

Cùng lúc tầm mắt Trì Dĩ Hoành dừng lại trên người thanh niên nọ thì năm người trong phòng đồng thời chú ý tới Hạ Trạch. Thật sự là Hạ Trạch lớn lên quá xinh đẹp, không phải loại đẹp âm nhu, ngược lại là vẻ đẹp đầy nguy hiểm.

Trì Dĩ Hoành phản ứng trước hết: “Học trưởng.”

Lý Minh Hiên cười cười chào hỏi, thanh niên bên cạnh lúc này cũng ngồi ngay ngắn, cao thấp đánh giá Hạ Trạch.

Lý Minh Hiên lần này đến Hải thành hoàn toàn vì vì chuyện riêng, anh nhanh chóng giới thiệu những người bên cạnh với Trì Dĩ Hoành cùng Hạ Trạch. Thanh niên ngồi gần nhất gọi là Trầm Hi. Trầm Hi diện mạo anh tuấn, ánh mắt sắc bén, xem ra quan không tầm thường với Lý Minh Hiên. Trì Dĩ Hoành ẩn ẩn đoán được gì đó nhưng trên mặt không hề biểu lộ. Bên cạnh Trầm Hi chính là bằng hữu tốt nhất, Phương Lạc Duy, nghe thấy cái tên này, trong mắt Trì Dĩ Hoành lộ ra một tia cổ quái, đặc biệt nhìn Phương Lạc Duy vài lần. Đối phương dung mạo không tồi, nếu thật sự là người Mặc Chính tâm tâm niệm niệm thì khó trách cậu ta vừa gặp đã yêu. Tiếp theo Phương Lạc Duy chính là người đại diện Triệu Văn Bình, nghe tới đây, Trì Dĩ Hoành đã xác định Phương Lạc Duy này chính là đối tượng thầm mến của Mặc Chính, đúng là trùng hợp!

Giới thiệu xong mấy người kia, Lý Minh Hiên đặt trọng điểm vào người cuối cùng. Đối phương thoạt nhìn khoảng ba mươi, dung mạo đoan chính, tựa hồ vừa mới bị thương, một cánh tay bó bột, trên đó chật ních chữ kí. Trì Dĩ Hoành tinh mắt nhìn thấy chữ kí to nhất là tên Trầm Hi, trong lòng không khỏi buồn cười. Lý Minh Hiên nói tên người này là lão K, Trì Dĩ Hoành có chút sửng sốt, ánh mắt rất nhanh trở nên nghiêm túc.

Lý Minh Hiên giới thiệu xong, Trì Dĩ Hoành giới thiệu Hạ Trạch thì đơn giản hơn. Hạ Trạch, em họ anh, người Hạ gia Hải thành.

Nghe thấy Hạ Trạch là người Hạ gia, Triệu Văn Bình ở đối diện khó nén biểu tình thất vọng. Hạ Trạch so ra không hề thua kém Phương Lạc Duy, nếu kí kết với công ty, không tới một năm tuyệt đối sẽ nổi như cồn.

Đối với ánh mắt đánh giá của mọi người, Hạ Trạch đã tập thành thói quen. Cậu tỏ ra thản nhiên như vậy, mọi người ngược lại ngượng ngùng tiếp tục nhìn chằm chằm.

Theo Trì Dĩ Hoành đến, phục vụ rất nhanh ân cần tiến vào ghi món. Mọi người chọn một vòng, cuối cùng là thức uống, Lý Minh Hiên nhìn Hạ Trạch, ý hỏi cậu muốn uống gì?

Hạ Trạch còn chưa mở miệng, Trì Dĩ Hoành đã lập tức quyết định thay: “Nước chanh.”

Hạ Trạch thất vọng khẽ mím môi, giận mà không làm được gì.

Trầm Hi ngồi đối diện hứng thú nhìn hai người, sau đó quay đầu cười tinh ranh nói: “Anh họ, tôi cũng muốn uống nước chanh.”

Lý Minh Hiên nuông chìu nhìn cậu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hạ Trạch ngẩng mạnh đầu, tầm mắt nhìn thẳng về phía Trầm Hi.

Cậu rốt cuộc ý thức được vì sao vừa nãy mình cảm thấy không thích hợp. Chính là cái tên Trầm Hi này. Cậu đã từng nghe thấy nhưng lại không thể nhớ ra những chuyện liên quan, rốt cuộc là sao?

Hạ Trạch nhớ rõ, tin tức oanh động nhất Hoa quốc sáu năm trước chính là con út Trầm gia Trung kinh lái xe đụng chết người. Chuyện này khi đó huyên náo rất lớn, ngay cả Hải thành cách Trung kinh xa như vậy cũng ầm ĩ một trận, khắp nơi đều đưa tin về chuyện này. Cách quá lâu, Hạ Trạch không còn nhớ rõ nội dung cụ thể, chỉ nhớ Trầm Hi cuối cùng bị kết án cố ý giết người ở tù chung thân. Phán quyết này vừa ra, cả giới thượng lưu Hải thành đều lấy chuyện Trầm Hi ra làm ví dụ răng dạy đám con cháu. Hạ Trạch khi đó chỉ mới vào trung học, cũng không ít lần nghe phụ thân cùng cữu cữu nói tới chuyện Trầm Hi, vì thế có ấn tượng khá sâu.

Trầm Hi, lại còn gọi Lý Minh Hiên là anh họ, thanh niên trước mắt rõ ràng chính là con út Trầm gia bị đưa tin vào sáu năm trước. Nhưng hiện giờ không phải Trầm Hi nên ở trong tù sao? Hạ Trạch hoàn toàn không hề nghe thấy tin Trầm Hi ra tù, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hạ Trạch trong lòng quá khiếp sợ, ngay cả chuyện Hạ Chí Thành ngoại tình cũng chưa từng chấn động đến vậy. Vì tầm mắt cậu quá thẳng thừng, Trầm Hi rất nhanh nhìn qua. Hạ Trạch vội vàng thu hồi tầm mắt, trong lòng nhất thời nổi lên gió to sóng lớn.

Phản ứng của cậu làm Trầm Hi hiểu lầm, Trầm Hi còn tưởng Hạ Trạch kinh ngạc đến vậy là vì quan hệ giữa mình cùng Lý Minh Hiên. Dù sao hai người chưa bao giờ có ý giấu diếm, đã là người yêu lại là anh em họ, quả thực có chút không bình thường.

Trì Dĩ Hoành chú ý tới dị thường của Hạ Trạch, lo lắng nhìn qua, đưa tay sờ trán cậu kiểm tra một chút, thấp giọng nói: “Sao vậy, không thoải mái à?”

Hạ Trạch lắc đầu, Phương Lạc Duy ngồi đối diện thấy được động tác của Trì Dĩ Hoành, thân thiết rót một ly nước nóng đẩy tới.

“Uống chút nước ấm đi.”

Hạ Trạch nhìn Phương Lạc Duy, lại là một nhân vật chưa từng tồn tại trong trí nhớ. Này rốt cuộc là sao? Là cậu nhớ lầm hay thế giới này đã xảy ra biến hóa gì đó mà cậu không hề hay biết?

__________

Hoàn Chương 21.

4 thoughts on “Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [19.20.21]

  1. Chào chủ nhà!
    Cám ơn chủ nhà đã edit truyện này.
    Tôi rất thích diễn biến và các nhân vật trong truyện, nó làm tôi suýt hộc máu :))) Thực sự là hận không thể bay vào giết hết mấy nhân vật trong này
    Về nhân vật mà tôi thích nhất trong truyện dĩ nhiên không ai khác ngoài Hạ Trạch, ừm đơn giản là vì cậu ta là nhân vật chính.
    Còn nhân vật tôi cảm thấy ức chế nhất trong truyện từ lúc bắt đầu đến giờ, nhân vật khiến tôi phải nhảy vào đây comment không cam chịu làm silent reader nữa đó là Trì Dĩ Hoành. Anh ta thực sự là vô cùng phiền phức và quản quá nhiều………Tôi comment đến đây thôi.
    Cám ơn chủ nhà lần nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s