Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [31.32.33]

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [31] Ý Thức

*****

“Ba con ba.”

“Ba con bảy.”

“Ba con J.”

Lão K ném ba lá J xuống, nhìn trái nhìn phải: “Có ai bắt không?”

Ngồi bên trái lão K là Trầm Hi, bên phải là Hạ Trạch, đối diện là Phương Lạc Duy, Lý Minh Hiên cùng Mặc Chính phân biệt ngồi phía sau Trầm Hi cùng Phương Lạc Duy.

Không ai bắt, lão K đắc ý quơ quơ lá bài trong tay: “Lão K.”

Tầm mắt mọi người dừng lại trên người Hạ Trạch, Hạ Trạch yên lặng bỏ xuống một lá bài: “Đè ông, lão A.” (lá bài ách)

‘Phụt’ Trầm Hi nhịn không được bật cười, ngã vào lòng ngực Lý Minh Hiên ở phía sau: “Ha ha ha ha, lão A a.”

Lão K đen mặt trừng mắt lườm Trầm Hi, Phương Lạc Duy cũng không khỏi mỉm cười. Hạ Trạch không hiểu bọn họ cười cái gì, biểu tình ngơ ngác, Trầm Hi thấy vậy thì lại càng cười lớn hơn nữa. Đi một vòng không ai bắt, lão K nghiến răng nghiến lợi ném ra con chủ bài: “Heo.”

Trầm Hi nén cười, nhắc nhở: “Lão K chỉ còn một lá, ngàn vạn lần đừng để chạy mất.”

Không cần Trầm Hi nhắc nhở, làm vòng dưới lão K, Hạ Trạch yên lặng rút bốn lá bài: “Tứ quý.” Đồng thời thời quơ quơ lá bài còn lại trong tay: “Tôi cũng chỉ còn một lá.”

Lão K: “…”

“Ha ha ha.” Trầm Hi vỗ bàn bật ngón cái với Hạ Trạch. Hạ Trạch đi xong lá bài cuối cùng, đồng tình nhìn gương mặt đã dán đầy giấy của lão K rồi dán thêm một miếng. Không biết có phải cậu cùng lão K đối nghịch hay sao, mỗi lần lão K ra bài thì cậu luôn có bài đè lại. Chơi bài cả đêm, lão K thua nhiều nhất, tờ giấy trên mặt cũng đếm không hết, nếu thua nữa thì không còn chỗ nào để dán.

“Lại đến một ván.” Lão K thổi mảnh giấy trước mũi, thẹn quá thành giận vung tay nói.

Lần này người chia bài là Hạ Trạch, lão K đã thề phải đánh bại cậu. Lần này bài lão K cực lớn lại còn lôi kéo đồng minh, Trầm Hi cùng Lão K liên thủ, Hạ Trạch xui xẻo không thể ra bài. Lão K cười hắc hắc, lật tung đống giấy, cuối cùng tìm ra tờ bự nhất dán lên mặt Hạ Trạch.

Hạ Trạch: “…”

“Này không công bằng!” Hạ Trạch kháng nghị: “Tờ của tôi bằng ba tờ của ông á.”

Lão K tùy tay kéo Mặc Chính vào lãnh đạn: “Nhóc phải kháng nghị Mặc Chính mới đúng, tại sao tờ giấy có cùng chiều dài lại rọc thành lớn nhỏ khác biệt như vậy, ngọn nguồn bất công chính là cậu ta.”

Mặc Chính: “…”

Trầm Hi quả thực bị lão K cùng Hạ Trạch chọc cười, tựa vào lòng Lý Minh Hiên cười không ngừng. Lý Minh Hiên buồn cười nhìn bọn họ, thật sự không muốn thừa nhận, trừ bỏ Phương Lạc Duy thoạt nhìn thành thục một chút, Hạ Trạch, lão K cùng Trầm Hi quả thực hệt như ba đứa con nít.

Trì Dĩ Hoành vừa vào cửa liền nhìn thấy lão K mặt dán đầy giấy đang tranh cãi với Hạ Trạch, Trầm Hi thì ở bên trợ uy, khóe miệng run rẩy thực hết biết nói gì.

“Anh họ.” Hạ Trạch tinh mắt nhìn thấy Trì Dĩ Hoành trước hết.

Trì Dĩ Hoành vòng qua mọi người đi tới trước mặt Hạ Trạch, buồn cười búng búng tờ giấy dán trên mặt cậu, nghi hoặc nói: “Sao lại lớn thế này?”

Mặc Chính: “…”

Hạ Trạch làm ra vẻ mặt ‘thấy chưa, anh họ cũng nói nó lớn mà’, mọi người liền cười phá lên.

Trì Dĩ Hoành tới đón Hạ Trạch về, thuận tiện xem xem Mặc Chính đã tỉnh lại chưa. Mắt thấy Mặc Chính sinh long hoạt hổ dựa vào bên người Phương Lạc Duy nịnh nọt chăm sóc, Trì Dĩ Hoành xấu xa nói chuyện Mặc Ngự hỏi han cho Mặc Chính.

Mặc Chính lên án nhìn anh, vẻ mặt sao cậu lại bán đứng tôi a.

Trì Dĩ Hoành nhướng mày: “Cậu hành động thẳng thừng như vậy, tôi cứ tưởng cậu không sợ anh cả biết chứ.”

“Tôi đương nhiên không sợ.” Mặc Chính ngay thẳng nói.

Trì Dĩ Hoành gật gật đầu: “Vậy được rồi.” Nói xong lại an ủi vỗ vỗ Mặc Chính: “Yên tâm, anh cả chưa nói gì cả.”

Mặc Ngự quả thực cái gì cũng chưa nói, đúng hơn là anh căn bản không nghĩ lần này Mặc Chính thực lòng. Mặc Ngự từ nhỏ nhìn Mặc Chính lớn lên, không ít lần chứng kiến Mặc Chính nổi hứng làm ầm ĩ một phen. Kinh hoàng nhất là lần Mặc Chính come out. Năm đó Mặc Ngự kết hôn sinh con, người cao hứng nhất không phải Mặc Ngự mà là Mặc Chính. Trong tiệc đầy tháng của con trai Mặc Ngự, Mặc Chính vẻ mặt vui sướng ôm cháu trai nói Mặc gia cuối cùng cũng có người nối dõi. Tới buổi tiệc tối, trước mặt toàn bộ người Mặc gia, khách khứa cùng hai cha con Trì gia, Mặc Chính động kinh nói mình thích đàn ông. Mặc gia hiện giờ đã có người nói dõi, trên còn có mấy anh trai phụ trách chuyện nối dõi tông đường, anh rốt cuộc cũng có thể giải phóng.

Cụ Mặc bị Mặc Chính chọc giận chết khiếp, ngay lập tức cởi giày đuổi theo Mặc Chính mà đánh. Vẫn là Trì phụ ngăn cản ông cụ lại, Mặc Chính mới thoát được một kiếp, sau đó chán chường ở Trì gia tránh né vài tháng.

Mặc Chính ầm ĩ vài tháng, mọi người Mặc gia đều nghĩ là vì Mặc Chính đã có người yêu thích, vì thế lén lút điều tra tất cả những mối quan hệ xung quanh. Trì Dĩ Hoành là bạn tốt nhất của Mặc Chính, tuy không bị hoài nghi nhưng mỗi ngày đều bị Mặc Ngự tra hỏi những chuyện về Mặc Chính. Tỷ như Mặc Chính nhìn thấy bạn học nam nào thì ánh mắt sáng bừng? Mặc Chính cười với bạn học nam nào càng vui tươi sáng lạn một chút?

Liên tiếp mấy tháng, Mặc gia đều chờ người bạn trai thần bí của Mặc Chính xuất hiện, nhưng sự thực là Mặc Chính căn bản không có người thích, chỉ là nổi hứng lên rồi tuyên bố vậy thôi. Kết quả làm ông cụ phẫn nộ nửa ngày cũng không bình tĩnh lại được, vọt tới Trì gia không để ý mọi người ngăn cản đập Mặc Chính một trận. Bắt đầu từ đó, vô luận Mặc Chính động kinh thế nào, người Mặc gia đều không thèm để ý. Mặc Chính lần này ồn ào theo đuổi Phương Lạc Duy, trong mắt Mặc Ngự chẳng qua lại là một lần nổi hứng mà thôi.

Trì Dĩ Hoành ẩn ẩn cảm thấy Mặc Chính lần này cùng trước kia không giống, nhưng anh không nói gì với Mặc Ngự, anh cũng không rõ lần này Mặc chính nhiệt tình được tới lúc nào.

Cáo biệt mọi người, Trì Dĩ Hoành đón Hạ Trạch về nhà.

Về đến nhà, vết bằm xanh tím trên mặt Hạ Trạch nhất thời làm Trì phụ hoảng sợ, không ngừng truy hỏi đã xảy ra chuyện gì. Hạ Trạch liền kể lại chuyện gặp Bạch Hiểu Tề một lần, Trì phụ hầm hừ đi gọi điện cho Bạch Hoa, ba ba Bạch Hiểu Tề, nói muốn Bạch gia cấp công đạo cho Hạ Trạch.

Hạ Trạch có chút chột dạ, nhưng nghĩ tới này coi như giúp Bạch Hiểu Tề một phen. Cứ vậy, ba ba Bạch Hiểu Tề liền xấu hổ không dám bao che cho đứa con riêng bên ngoài nữa đi.

Chờ Trì Dĩ Hoành cầm bức họa lấy từ Di Nhiên cư về đặt trong phòng sách, lúc xuống lầu liền nhìn thấy phụ thân nổi giận đùng đùng gọi điện thoại đòi công đạo cho Hạ Trạch, Hạ Trạch chột dạ ngồi bên cạnh, muốn ngoan thế nào thì ngoan thế đó. Anh không khỏi mỉm cười, đi qua bảo Hạ Trạch về phòng nghỉ ngơi, buổi tối trước khi ngủ phải nhớ bôi thuốc một lần. Trước lúc hai người rời đi, Trầm Hi đã nhét một lọ thuốc chống tiêu thũng cho Hạ Trạch, cũng chính là loại cậu dùng ban chiều, hiệu quả rất tốt, Trì Dĩ Hoành liền nhận lấy.

Hạ Trạch lo lắng nhìn về phía cữu cữu, Trì Dĩ Hoành vỗ vỗ cậu ý bảo không có việc gì. Tuy chuyện hôm nay Hạ Trạch chỉ bị liên lụy, nhưng đám người không có mắt này ngay cả Hạ Trạch cũng dám đánh, Bạch Hoa quả thực nên quản đứa con riêng kia. Đánh tỉnh đối phương biết thế nào là trời cao đất rộng, tránh về sau lại gây thêm nhiều tai họa.

Trì phụ hầm hừ quát tháo với Bạch Hoa nửa ngày, lúc cúp điện thoại quay đầu lại thì không thấy Hạ Trạch đâu, ngồi bên cạnh ông biến thành Trì Dĩ Hoành. Vẻ mặt Trì phụ lập tức từ từ ái đổi thành bất mãn, ghét bỏ Trì Dĩ Hoành không chăm sóc tốt Hạ Trạch.

Trì Dĩ Hoành: “…”

“Mệt mỏi cả ngày rồi nên con bảo Hạ Trạch về ngủ trước.” Trì Dĩ Hoành vô ngữ nói.

Trì phụ miễn cưỡng gật gật đầu, Trì Dĩ Hoành thực không có cách nào với tính cách này của phụ thân, chỉ đành nhắc tới chính sự: “Bức họa kia con đã mang về rồi.”

Nghe tới đây thì Trì phụ liền biết là chuyện gì, trầm mặc một lúc lâu mới thở dài: “Con cháu bất hiếu a.”

Cụ Hạ cả đời thanh cao đức độ, ai ngờ nhóm con cháu đời sau lại thế này. Tuy Trì phụ không rõ lúc cụ Hạ qua đời đã an bài số tranh chữ này thế nào, nhưng hẳn sẽ không cho phép người Hạ gia mang ra ngoài đánh bạc hay gán nợ. Cụ hạ dưới suối vàng mà biết phỏng chừng cũng tức giận nhảy dựng lên đi?

Trì phụ phân phó Trì Dĩ Hoành: “Ngày mai con đem bức họa này tới Hạ gia, chuyện sau đó cứ để nhà bên đó tự xử lý.”

Chuyện này tóm lại cũng là bê bối của Hạ gia, nếu Trì gia xen vào thì chưa chắc gì Hạ gia đã cảm kích. Trì Hạ hai nhà đã không còn giao tình mật thiết như thế hệ trước.

Trì phụ thở dài một hơi rồi quay về phòng, trí nhớ của Trì Dĩ Hoành về cụ Hạ không sâu, không có nhiều cảm xúc như Trì phụ. Anh đưa phụ thân về tới phòng xong liền nghĩ, không biết Hạ Trạch có tự bôi thuốc hay không, vì thế xoay người tiến vào phòng Hạ Trạch.

Trong phòng không có ai, Hạ Trạch tựa hồ còn chưa tắm xong. Trì Dĩ Hoành đang định rời đi thì chợt nghe thấy một tiếng hét thảm từ phòng tắm vọng ra.

“Hạ Trạch.” Trì Dĩ Hoành trong lòng nhảy dựng, bước vài bước tới trước cửa phòng tắm, tới gần mới nghe rõ thì ra Hạ Trạch đang nói chuyện điện thoại.

“Bạch Hiểu Tề, cậu phát điên gì vậy, còn dám post ảnh chụp hai ta bị đánh lên group? Chủ nhiệm lớp vừa gọi điện hỏi tôi có phải lại đánh nhau hay không đây nè?”

Bên kia đầu dây, Bạch Hiểu Tề không biết nói gì đó mà Hạ Trạch bật cười: “Tôi nói này, còn không phải nhờ ý tưởng của tôi sao? Mà đúng là tụi mình tự ngược thành cuồng rồi, có ai mướn bảo vệ đánh một tát một ngàn không a?”

Trì Dĩ Hoành nghe tới đây thì sắc mặt trầm xuống.

Bạch Hiểu Tề biện giải vài câu, Hạ Trạch cười mắng: “Cút, tôi bị thương thật đây này, trên lưng bằm một mảng. Lúc nãy tắm mới nhìn thấy, lúc chiều không phát hiện.”

Hạ Trạch mở loa ngoài điện thoại, đặt lên bồn rửa tay. Cậu vừa nói chuyện với Bạch Hiểu Tề vừa vói tay ra sau lưng định bôi thuốc. Cậu không chú ý trên lưng bị đánh lúc nào, thế nhưng đã bằm tím. Tuy không đau nhưng thuốc Trầm Hi đưa khá tốt, vết bằm trên mặt mới một buổi trưa đã giảm sưng không ít, Hạ Trạch nghĩ cứ bôi lên lưng luôn, sớm lành một chút cũng tốt.

Bạch Hiểu Tề lúc này cũng đang bôi thuốc, không ngừng gào thảm vào di động. Hạ Trạch xấu xa mỉm cười, nhưng cười được một nửa thấy bóng dáng Trì Dĩ Hoành trong gương thì luống cuống tay chân đánh rơi cả điện thoại.

“Anh… họ?”

Trì Dĩ Hoành không rõ vui buồn ừ một tiếng, tầm mắt đảo qua Hạ Trạch. Hạ Trạch rõ ràng vừa tắm xong, mái tóc ướt sũng còn đang tích nước, toàn thân trần trụi chỉ mặc một cái quần lót màu tối. Tầm mắt anh dừng trên gương, vết bằm hiện lên rõ mồn một, làn da trắng nõn xung quanh lại càng làm nó nổi bật, trông rất khủng bố.

Hạ Trạch lúng túng, cậu không nghĩ anh họ lại đột nhiên xuất hiện, nghĩ đến hiện giờ mình cơ bản cái gì cũng chưa mặc, toàn thân Hạ Trạch bắt đầu khô nóng như bị bắt lửa. Cậu túng quẫn vươn tay định kéo khăn tắm, Trì Dĩ Hoành vội đi tới trước mặt, nói: “Đừng nhúc nhích.”

Bàn tay Hạ Trạch dừng giữa không trung, Trì Dĩ Hoành cầm lấy ống thuốc trên bồn rửa tay, nói tiếp: “Xoay người lại.”

Hạ Trạch do dự quay người, mặt hướng vào gương. Từ mặt gương có thể nhìn thấy Trì Dĩ Hoành đang đứng phía sau, tầm mắt rũ xuống, nghiêm túc giúp cậu bôi thuốc.

Hai người cách nhau quá gần, hơi thở Trì Dĩ Hoành phả vào cổ Hạ Trạch, Hạ Trạch mẫn cảm co rụt thân thể, theo bản năng né tránh nghiêng người tới trước. Bàn tay Trì Dĩ Hoành khô ráo mà ấm áp, dán lên lưng cậu bôi thuốc, Hạ Trạch chỉ cảm thấy có một dòng điện lui theo tay Trì Dĩ Hoành lan tràn, dọc theo sống lưng chạy khắp toàn thân. Người anh em dưới thân đã bắt đầu rục rịch, Hạ Trạch thầm cậu nguyện nó không thua kém một phen, ngàn vạn lần đừng kích động dựng đầu dậy.

Trong loại tra tấn ngọt ngào này, Trì Dĩ Hoành rốt cuộc cũng bôi xong. Hạ Trạch thở phào một hơi, nghĩ Trì Dĩ Hoành hiện giờ nên ra ngoài, nếu không cậu sẽ nhịn không được mất. Nào ngờ Trì Dĩ Hoành nhìn vào trong gương nhếch khóe miệng, nâng tay chọt chọt mặt Hạ Trạch, nghiền ngẫm nói: “Mướn bảo vệ đánh một tát một ngàn hử? Hạ Trạch, em có phải cần cho anh một lời giải thích?”

Hạ Trạch: “…”

Mớ suy nghĩ ướt át bị những lời này của Trì Dĩ Hoành dọa hoảng, rốt cuộc không cần lo lắng người anh em ngẩng đầu bất chợt nữa.

Hạ Trạch ủ rũ xoay người, cúi đầu kể lại mọi chuyện lúc trưa một lần. Trọng điểm: ba ba Bạch Hiểu Tề thiên vị đứa con riêng, Bạch Hiểu Tề chỉ là người thừa luôn bị đối phương bắt nạt. Cậu cũng chỉ xuất phát từ đồng tình, bằng không cho dù Bạch Hiểu Tề bị đánh thì ba ba cậu ta lại ém chuyện này xuống.

Hạ Trạch nói mấy chuyện này, Trì Dĩ Hoành một câu cũng không tin, gì mà Bạch Hiểu Tề chỉ là người thừa bị bắt nạt? Ông ngoại Bạch Hiểu Tề để chưng sao? Đơn giản là Bạch Hiểu Tề muốn nương thân phận Hạ Trạch nháo lớn chuyện mà thôi, hai đứa nhỏ này đối với bản thân quả thực đủ ngoan độc.

Trì Dĩ Hoành tuy không tin nhưng cũng không còn tức giận. Anh nghĩ Hạ Trạch phỏng chừng thấy bóng dáng mình trên người Bạch Hiểu Tề. Đồng dạng có anh trai là con riêng, đồng dạng bối cảnh lai lịch, thậm chí đồng dạng có một người phụ thân thiên vị, anh không khỏi đau lòng, giọng điệu cũng dịu đi.

“Mặt còn đau không?”

Hạ Trạch lắc đầu: “Không đau.”

“Ngẩng đầu, anh giúp em bôi thuốc.”

Hạ Trạch chớp mắt mấy cái, ngoài ý muốn vì Trì Dĩ Hoành dễ dàng bỏ qua chuyện này như vậy, bất quá cậu cũng không ngốc, nhanh chân phối hợp ngẩng mặt.

Phản ứng của Hạ Trạch làm Trì Dĩ Hoành thầm buồn cười, tuy anh bỏ qua chuyện này nhưng không có nghĩa Hạ Trạch làm vậy là đúng. Anh phải làm Hạ Trạch nhớ kỹ lần giáo huấn này, vì thế lúc bôi thuốc cố ý nặng tay một chút, Hạ Trạch lập tức ‘tê’ một tiếng.

“Không phải nói không đau sao?”

Hạ Trạch nén đau ủy khuất trừng Trì Dĩ Hoành.

Trì Dĩ Hoành mềm lòng, động tác trở nên mềm nhẹ hơn hẳn. Cẩn thận bôi thuốc xong, Trì Dĩ Hoành lại cầm máy sấy làm khô tóc Hạ Trạch, sau đó mới bảo cậu đi ngủ.

Hạ Trạch nằm trong chăn cong cong khóe miệng nói: “Anh họ ngủ ngon.”

Trì Dĩ Hoành giúp cậu tắt đèn: “Ngủ ngon.”

Tối hôm nay Trì Dĩ Hoành lại một lần nữa mộng xuân, người trong mộng vẫn là nam. Trì Dĩ Hoành không thấy rõ mặt đối phương nhưng có thể cảm giác thân thể bọn họ dị thường phù hợp. Anh không ngừng hôn lên thân thể đối phương, giống như không đủ mà điên cuồng ôm lấy đối phương một lần lại một lần đạt tới cao trào. Lần cao trào cuối cùng ập tới, Trì Dĩ Hoành nghe thấy đối phương dịu ngoan nói: “Anh họ ngủ ngon.”

Trì Dĩ Hoành đột nhiên bừng tỉnh, nhịp tim đập bang bang. Đồng hồ báo thức đặt đầu giường chỉ rạng sáng ba giờ, anh không còn buồn ngủ tẹo nào, một mình ngồi đó tới sáng.

________

Hoàn Chương 31.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [32] Đánh Nhau

*****

Hạ Trạch sáng sớm thức dậy đánh răng rửa mặt rồi xuống phòng ăn, ngoài ý muốn không nhìn thấy bóng dáng Trì Dĩ Hoành. Mãi tới lúc ăn xong bữa sáng, anh vẫn không xuất hiện.

“Anh họ đâu?” Hạ Trạch nhịn không được hỏi một câu, hôm qua Trì Dĩ Hoành còn nói sáng nay sẽ đưa cậu tới trường.

Trì phụ cũng không rõ, lúc ông rời giường thì Trì Dĩ Hoành đã đi mất, nghe vệ sĩ nói Trì Dĩ Hoành từ lúc sáng sớm đã rời khỏi nhà, vẻ mặt ngưng trọng giống như có tâm sự. Chẳng lẽ chuyện Hạ gia làm Dĩ Hoành phiền lòng? Trì phụ nghi hoặc nghĩ. Một già một trẻ mờ mịt đối diện, Trì phụ hồi phục tinh thần, cười tủm tỉm biểu thị không cần lo lắng, Hạ Trạch nên chuẩn bị đến trường.

Hạ Trạch gật gật đầu, cả buổi sáng đều nghĩ đến Trì Dĩ Hoành. Tối qua Trì Dĩ Hoành quá quen thuộc làm cậu giống như quay lại những ngày thuở xưa. Cậu không nghĩ ra rốt cuộc có chuyện gì làm Trì Dĩ Hoành sáng sớm đã xuất môn, ngay cả chào hỏi cũng không nói một tiếng? Mãi cho đến lúc gặp Bạch Hiểu Tề cố ý chờ mình ở cổng trường, lực chú ý của Hạ Trạch mới thoát khỏi hình bóng Trì Dĩ Hoành. Qua một đêm, gương mặt Bạch Hiểu Tề vẫn sưng phù đầy vết bằm xanh tím, cộng thêm hiệu quả màu vàng của nước thuốc, quả thực làm người ra sợ hãi.

“Sao cậu lại ôm gương mặt này tới trường?” Hạ Trạch biểu tình cổ quái nói.

Bạch Hiểu Tề không thèm để ý gạt gạt tóc, giống như để Hạ Trạch càng nhìn rõ hơn, thờ ơ lầm bầm: “Ông già muốn tôi trốn trong nhà, tôi đây càng thích ra ngoài cho người ta thấy. Ổng cần mặt mũi nhưng tôi thì chả sao cả. Đúng rồi, hôm qua cậu sao thế, nói một nửa liền cúp máy, hơn nữa sau đó gọi cũng không thông?”

“Bị anh họ quơ được.” Hạ Trạch đơn giản giải thích.

Bạch Hiểu Tề nhớ tới đoạn nói chuyện khi đó, cố gắng đè nén không để biểu tình vui sướng khi người gặp họa lộ ra quá rõ. Hạ Trạch không khách khí húc khuỷu tay vào bụng đối phương, bảo Bạch Hiểu Tề giúp mình một việc.

“Gì cơ?” Bạch Hiểu Tề hỏi.

Hạ Trạch nhìn lướt qua Chu Tử Xương đang chen qua đám người đi về phía bọn họ, mỉm cười: “Rất nhanh cậu sẽ biết.”

Vài phút sau, Bạch Hiểu Tề liền hối hận. Cái Hạ Trạch bảo Bạch Hiểu Tề hỗ trợ chính là kéo vào một góc đập một trận. Tuy Hạ Trạch chỉ giả vờ, nhưng bản thân Bạch Hiểu Tề vốn đã là thương binh, vì thế Bạch Hiểu Tề tựa hồ lại cảm thấy lưng mình nên bôi thêm thuốc.

Có tiếng bước chân rất nhỏ hướng về phía này, Bạch Hiểu Tề tinh mắt thấy bóng người xuất hiện trong góc, đối phương đứng hơi nghiêng, tựa hồ đang do dự xem có nên xuất hiện hay không. Nhất định là Chu Tử Xương, Bạch Hiểu Tề đoán, nhóc này luôn thuận theo chiều gió, không đắc tội bất kỳ ai. Cậu đoán không ra dụng ý của Hạ Trạch, nhưng vấn nghiến răng nghiến lợi nói ra lời kịch Hạ Trạch dặn ban nãy.

“Hạ Trạch, cậu nghĩ cậu tốt hơn tôi chỗ nào chứ? Ba ba cậu không phải cũng có con riêng bên ngoài sao?”

Người đứng trong góc kia khẽ giật, tựa hồ bước tới trước vài bước. Bạch Hiểu Tề hướng Hạ Trạch nháy mắt, nhắc nhở Hạ Trạch nên triển khai. Hạ Trạch nhịn cười nhéo cái mặt đầy thương tích của Bạch Hiểu Tề, giả vờ tức giận nói: “Cậu nói bậy.”

Bạch Hiểu Tề ngao một tiếng, diễn xuất đầy kịch tính.

“Hạ Trạch cậu con mẹ nó nhẹ chút coi, có giỏi thì về mà hỏi ba cậu ấy, toàn bộ Hải thành này chỉ có mỗi cậu với mẹ kế cậu là chẳng biết gì, sống cứ như lũ ngốc.”

Bạch Hiểu Tề vừa nói vừa hung hăng chọt Hạ Trạch, Hạ Trạch cũng không chút thua kém nhắm phần bị thương của Bạch Hiểu Tề mà nhéo. Bạch Hiểu Tề oán giận trừng mắt, bất quá nhớ ra mình còn nợ Hạ Trạch một nhân tình nên chỉ có thể nhẫn nhịn đến nội thương.

Bóng dáng trong góc dần lui về sau, tiếng bước chân khe khẽ dần đi xa. Hạ Trạch buông Bạch Hiểu Tề, Bạch Hiểu Tề bất chấp tính toán, đi nhanh về phía góc tường, bóng dáng Chu Tử Xương lướt qua đám người, rất nhanh liền không thấy nữa.

“Này, ba cậu ở ngoài thực sự có con riêng à?” Bạch Hiểu Tề nhất thời quên bén hành vi tàn ác của Hạ Trạch vừa nãy, truy hỏi.

“Ai biết được.” Hạ Trạch không yên lòng nói, chỉ chăm chú nhìn theo bóng dáng Chu Tử Xương, trong lòng nghĩ ngợi không biết Chu Tử Xương có đem tin này nói cho trong nhà hay không. Theo sự hiểu biết của cậu, đối phương hẳn sẽ nói, như vậy liệu Chu gia có tin không?

Cậu vốn định dùng số điện thoại lạ gửi hình Hàn Linh vào điện thoại Chu Hàm Thanh, nói đây là người tình phụ thân dưỡng bên ngoài, để Chu Hàm Thanh tự mình thăm dò. Nhưng hành vi này quá cố ý, kẻ ngốc cũng biết sau lưng có người tính kế. Hạ Trạch suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc cảm thấy có thể dùng Chu Tử Xương để truyền tin.

Hạ Trạch đáp có lệ bị Bạch Hiểu Tề xem trong mắt, chậc một tiếng không hỏi nữa.

Lúc hai người ôm cái đầu heo của mình vào lớp, Trì Dĩ Hoành đã chạy xe vào bãi đỗ nhà tổ Hạ gia. Anh rời nhà sớm như vậy vì tới Hạ gia, kết quả Hạ Chí Thành không ở, đã về nhà tổ, nghĩ nghĩ một chốc cũng chạy qua đây.

Ngừng xe tắt máy, Trì Dĩ Hoành rút chìa khóa định xuống xe, đảo mắt qua liền thấy hộp cà mên màu trắng ở ghế phụ. Hôm qua ăn điểm tâm xong, hai người nhất thời không tìm ra thùng rác, sau đó liền để quên nó trên xe.

Trì Dĩ Hoành đưa tay cầm cà mên qua, trong đầu hiện lên bộ dáng Hạ Trạch cong cong ánh mắt đút mình. Ngón tay trắng nõn cầm con thỏ béo màu xanh nhạt, ánh mắt Hạ Trạch trong vắt, mỉm cười sáng lạn, tựa như thiên sứ trong những câu chuyện thần thoại phương tây. Anh nhớ rõ Hạ Trạch rất thích đồ ngọt, lần trước ở nhà cũng vậy. Phòng bếp nướng một mẻ bánh bích quy lớn, Hạ Trạch ôm cả hộp, vừa làm bài vừa ăn sạch sẽ.

Khóe miệng Trì Dĩ Hoành vô thức nhếch lên nhưng một giây sau lại sụp xuống, mím thành một đường thẳng tắp. Ý thức được mình lại một lần nữa nghĩ tới Hạ Trạch, Trì Dĩ Hoành thực ảo não vô cùng. Không còn tâm tư xuống xe, Trì Dĩ Hoành cứ vậy dựa vào ghế, duy trì tư thế mình đã làm từ nửa đêm tới tận hừng đông.

Hết thảy mất khống chế đều xuất phát từ tình cảnh trong giấc mơ tối qua. Trì Dĩ Hoành vô pháp tiếp nhận không phải mình mộng xuân về một người nam, mà là người đó lại dùng giọng điệu của Hạ Trạch gọi mình là anh họ. Anh thậm chí không thể nhìn rõ mặt đối phương, nhưng sau khi tỉnh lại, anh không hiểu sao lại thực khẳng định người đó chính là Hạ Trạch.

Khoảnh khắc bừng tỉnh khỏi cơn mê, trong tiếng tim đập bang bang, Trì Dĩ Hoành lần đầu tiên cảm thấy không thể đối mặt với nội tâm chính mình. Anh từng nghe nói, cảnh trong mơ chính là điều bản thân khao khát nhất, là cảm xúc thật sự tạo thành. Anh không thể chấp nhận một bản nhân ti tiện xấu xa như vậy, lại càng không thể đối mặt chính mình ôm ý niệm không thể chịu nổi này với Hạ Trạch.

Anh tự an ủi bản thân đó chẳng qua chỉ là một giấc mộng hoang đường mà thôi, có lẽ vì gần nhất quá thân cận với Hạ Trạch nên người dưới thân trong mơ mới hóa thành em ấy. Nhưng đột nhiên có một âm thanh mỏng manh lặng lẽ hỏi lại: thật sự là vậy sao? Anh thật sự tin tưởng lý do này sao?

Trì Dĩ Hoành mạnh mẽ gạt bỏ âm thanh kia, nhưng chút chần chờ trong nháy mắt kia cũng đủ làm anh xấu hổ vô cùng. Sắc trời vừa sáng, Trì Dĩ Hoành liền rời khỏi nhà, anh không biết nên đối mặt với Hạ Trạch thế nào, đối mặt với ánh mắt trong suốt đầy tín nhiệm của cậu. Theo bản năng lựa chọn trốn tránh, anh gần như chật vật nghĩ, có lẽ cách xa một chút thì mình sẽ không nghĩ tới Hạ Trạch nữa, cũng có thể xem cảnh tượng đêm qua chỉ là một giấc mộng, cứ vậy khóa nó vào sâu trong đáy lòng, dần dần chôn vùi theo năm tháng.

Trì Dĩ Hoành nghĩ đến thất thần, thẳng đến khi bị âm thanh ngoài cửa sổ xe truyền tới làm bừng tỉnh. Anh nhìn ra ngoài, Hạ Nguyên khom người, ngón trỏ khẽ gõ lên mặt kính. Trì Dĩ Hoành mở cửa xe, Hạ Nguyên khách khí mà xa cách cười cười.

“Tôi thấy anh trong xe, sao không vào trong? Tiểu Trạch đâu? Không đi cùng anh sao?”

Lúc Hạ Nguyên nhắc tới Hạ Trạch, ánh mắt chợt hiện lên một tia sáng. Trì Dĩ Hoành vừa thấy thì trong lòng chợt hiểu ra gì đó. Ánh mắt Hạ Nguyên nhìn về Hạ Trạch, tình cảm mãnh liệt đến bất thường mà Hạ Nguyên dành cho Hạ Trạch, địch ý Hạ Nguyên phóng về phía anh khi anh cùng Hạ Trạch đứng chung một chỗ, cảm giác khó chịu cùng bài xích mà anh ẩn ẩn cảm nhận được, hết thảy tựa hồ chứng minh một điều.

Trong lòng Trì Dĩ Hoành đột nhiên bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ, làm lý trí anh bị thiêu đốt gần như không còn sót lại gì. Trong đầu chỉ còn một ý niệm, Hạ Nguyên làm sao dám? Làm sao dám?

Anh không chút do dự đấm một quyền lên mặt Hạ Nguyên, Hạ Nguyên nhất thời không kịp phản ứng bị đánh trúng, tức giận quát: “Trì Dĩ Hoành, anh phát điên cái gì vậy!”

Trì Dĩ Hoành không nói lời nào, tiện đà xuống xe lạnh lùng đá lên người Hạ Nguyên. Lúc này Hạ Nguyên cũng ý thức được Trì Dĩ Hoành không phải nổi điên mà là thực sự muốn đánh mình, cơn giận trong lòng bốc lên, vẻ tao nhã ngày thường đều vứt bỏ, cũng vung đấm về phía Trì Dĩ Hoành. Trước đây anh đã không vừa mắt Trì Dĩ Hoành. Trước lúc Trì Dĩ Hoành về nước, rõ ràng người Hạ Trạch thân cận nhất chính là anh. Anh cẩn thận che chở Hạ Trạch tới lúc mười tám tuổi, Trì Dĩ Hoành dựa vào cái gì vừa xuất hiện đã đoạt hết sự chú ý của Hạ Trạch, lại còn bày ra bộ dáng người giám hộ.

Hạ Trạch là của anh, đây là điều anh không dám thành lời nhưng nó đã khắc sâu trong đầu.

Hạ Nguyên phản kích lại càng khơi gợi ngọn lửa giận trong lòng Trì Dĩ Hoành, hai người không để tâm tới hình tượng cùng trường hợp lao vào đánh nhau. Trì Dĩ Hoành vốn nghĩ Hạ Nguyên thoạt nhìn gầy yếu hẳn không có sức lực, nhưng đánh rồi mới phát hiện, Hạ Nguyên tuyệt đối có luyện tập.

Hai người đánh đấm nửa ngày, chung quy là Trì Dĩ Hoành chiếm thượng phong. Anh hung ác đè Hạ Nguyên lên xe, phẫn nộ quát: “Cậu làm sao dám?”

“Dám cái gì?” Hạ Nguyên cường ngạnh nói.

‘Dám ôm ý niệm xấu xa kia đối với Hạ Trạch!’– Những lời này Trì Dĩ Hoành nói không nên lời, sự phẫn nộ của anh lúc này thoạt nhìn cũng có chút buồn cười. Từ lúc vung tay đấm Hạ Nguyên thì bản thân anh cũng không thể tiếp tục lừa dối chính mình nữa. Anh chẳng lẽ không ôm ý niệm này với Hạ Trạch sao? Anh có lý do gì mà giáo huấn Hạ Nguyên chứ?

Trì Dĩ Hoành chống lại ánh mắt Hạ Nguyên, lại hung hăng đấm một quyền vào bên mặt đối phương. Anh mím môi ánh mắt lãnh liệt trừng Hạ Nguyên, trong lòng bối rồi thừa nhận kỳ thực anh ghen tỵ, ghen tỵ Hạ Nguyên đã bồi bên cạnh Hạ Trạch nhiều năm như vậy, ẩn ẩn còn có sự phẫn nộ vì thứ của mình bị người ta mơ ước.

Trì Dĩ Hoành lui ra sau từng bước, Hạ Nguyên lau vệt máu bên khóe môi đứng thẳng dậy. Lẳng lặng đánh giá Trì Dĩ Hoành một lúc lâu, khóe miệng lộ ra một tia cười cợt.

“Anh thích Hạ Trạch.”

Đây là nguyên nhân duy nhất mà Hạ Nguyên nghĩ tới.

Biểu tình Trì Dĩ Hoành u ám, không thừa nhận cũng không phỉa nhận.

Hạ Nguyên cười lạnh: “Anh không dám để Tiểu Trạch biết tâm tư của mình, đúng không? Anh sợ nhìn thấy chán ghét cùng phản cảm trong mắt em ấy, đúng không? Anh sợ Tiểu Trạch sẽ lạnh lùng thờ ơ với mình, đúng không? Anh xem, chúng ta đều giống nhau, đều ôm tâm tư cùng ý niệm như vậy trong đầu. Chẳng qua tôi từ lúc Tiểu Trạch ba tuổi đã bắt đầu canh giữ bên cạnh, tôi cẩn thận che chở em ấy tới tận bây giờ, tận lực không ảnh hưởng tới cuộc sống của em ấy. Mà anh xuất hiện bên cạnh Tiểu Trạch chỉ mới ngắn ngủi một tháng. Anh có lí do gì để tức giận? Có lý do gì dùng thái độ chính nghĩa buồn cười kia khoa tay múa chân với tôi?

Lời nói Hạ Nguyên có thể nói là thấu tới tận tim, Trì Dĩ Hoành nặng nề nhìn chằm chằm anh, biểu tình khó coi vô cùng.

___________

Hoàn Chương 32.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [33] Trò Cười

*****

Trì Dĩ Hoành cùng Hạ Nguyên đánh nhau ở một nơi hẻo lánh, hơn nữa người Hạ gia cũng ít nên không hề bị ai phát hiện.

Trì Dĩ Hoành sau phút phẫn nộ ban đầu, cảm xúc đã dần dần bình tĩnh lại. Hạ Nguyên nói những lời này hiển nhiên đã đâm trúng chỗ đau trong lòng Trì Dĩ Hoàn, bất quá anh mệt mỏi không muốn phản bác lại, chỉ cần nghĩ tới thân phận thật sự của Hạ Nguyên, cho dù người này không chút e dè bảo hộ Hạ Trạch suốt mười tám năm thì Hạ Trạch cũng tuyệt đối sẽ không ở cùng một chỗ với Hạ Nguyên, Trì Dĩ Hoành nhìn Hạ Nguyên có cảm giác bản thân ưu việt hơn hẳn, ẩn ẩn còn có chút thương hại.

Anh cụp mi mắt, cẩn thận chỉnh chu lại quần áo, sau đó vòng qua Hạ Nguyên mở cửa xe cầm lấy bức họa được gói kỹ. Anh không quên mục đích mình tới đây hôm nay, động thủ với Hạ Nguyên chỉ là hành vi nhất thời xúc động mất đi lí trí. Hiện giờ tỉnh táo lại, anh thầm nghĩ nhanh chóng giải quyết chuyện Hạ gia.

Trì Dĩ Hoành bày ra bộ dáng bình tĩnh, Hạ Nguyên cũng khôi phục vẻ tao nhã thường ngày. Hai người đối mặt, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, đều tự chọn một con đường nhỏ vòng qua bãi đỗ xe đi về phía hậu viện nhà tổ.

Nhà tổ Hạ gia xây theo phong cách cổ xưa, các con đường nhỏ trong viện đều có cảm giác thực tĩnh mịch. Trì Dĩ Hoành vòng qua bãi đỗ xe, cảm thấy hai bên đường rợp màu xanh biếc thực sự rất đẹp, thích thú một đường quanh co đi tới trước, cơn nóng giận trong lòng vô thức tiêu tán không ít. Chờ đến khi anh đi ngang qua một con đường lớn, đang định quẹo bên trai thì chột nghe bên phải cách đó không xa ẩn ẩn truyền tới tiếng tranh chấp.

Trì Dĩ Hoành nhăn mặt nhíu mày, đang định bước nhanh rời khỏi nơi này thì chợt nghe thấy một giọng nữ phẫn nộ cất cao, âm thanh the thé lộ ra chút run rẩy: “Đó là của Tiểu Trạch.”

Hai chữ Tiểu Trạch gần như theo bản năng hấp dẫn tâm trí Trì Dĩ Hoành, làm anh dừng bước.

Giọng nữ qua đi, ẩn ẩn vang lên là tiếng Hạ Chí Kiệt, lộ ra chút vô lại: “Em gái, em phản ứng lớn vậy làm gì? Tôi cũng đâu nói không phải. Không phải chỉ mượn vài ngày, cuối cùng đều trả lại hết sao. Còn hơn người chú tôi đây, chú tư mới thực sự là kẻ không biết xấu hổ, mưu tính đồ của con trai mình.”

“Anh tư không biết xấu hổ thì anh tốt hơn chỗ nào? Một người tính kế cháu mình, một người tính kế con mình, nói ra thì đều là mèo khen mèo dài đuôi, hoàn toàn là cá mè một lứa.”

“Hạ Tư Tuệ!” Hạ Chí Kiệt có chút nhịn không được: “Sao dám nói chuyện như thế với tôi, cô quên hết giáo dưỡng rồi à?”

Dưới tán cây, Hạ Tư Tuệ hít sâu một hơi, áp chế cơn phẫn nộ, bình tĩnh nói: “Số tranh chữ phụ thân lưu lại đều là của Hạ Trạch, em sẽ không đồng ý lời đề nghị của mẫu thân đâu.”

Hạ Tư Tuệ vừa nói vậy, Hạ Chí Kiệt liền bất mãn: “Hạ Trạch là cháu cô chứ đâu phải con cô, cô có cần phải vì nó mà tranh như vậy không? Nói tới, chẳng lẽ Hạ Tân không phải cháu cô sao, sao không thấy cô vì nó mà tranh?”

“Hạ Tân có phụ có mẫu, Hạ Trạch có sao? Mọi người không phải thấy chị Trì mất sớm mới dám mưu tính Hạ Trạch sao? Còn anh tư nữa, nếu thật sự xem Hạ Trạch là con thì ảnh cũng không trơ mắt nhìn mẫu thân phân chia những thứ phụ thân lưu lại cho Hạ Trạch đâu. Em mặc kệ mọi người nghĩ thế nào, dù sao em cũng sẽ không đồng ý.”

Hạ Tư Tuệ nói xong liền xoay người bỏ đi, trong lòng cũng thực buồn bực.

Hôm qua nhận được điện thoại của quản gia, không kịp dàn xếp mọi chuyện bên người đã vội vàng mua vé máy bay suốt đêm trở về Hoa quốc. Hạ Tư Tuệ ôm tâm tình sầu lo quay về, thậm chí không dám nghỉ ngơi, toàn tâm toàn ý đặt hết vào sức khỏe mẫu thân. Không ngừa vừa thấy mặt, mẫu thân nói cô về thực đúng lúc, thừa dịp cả nhà đều ở tìm thời điểm nói lại chuyện tranh chữ Hạ gia. Mẫu thân có ý gì, trong lòng Hạ Tư Tuệ hiểu rất rõ. Cô không dám kích động mẫu thân, muốn tìm anh hai vẫn luôn thân thiết với mình hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, kết quả nghe được anh hai đánh chủ ý tới mấy thứ kia.

Hạ Tư Tuệ thật không hiểu nổi, nếu Hạ gia nghèo túng, mọi người phải dựa vào số tranh kia sống qua ngày thì tranh giành cũng có lý, nhưng đó chỉ là quá khứ. Hiện giờ mọi người đều cơm áo không lo, phú quý cực điểm. Mấy thứ kia chẳng qua chỉ là vật chết thêu hoa trên gấm mà thôi, vì cái gì mọi người cứ vì nó mà tính tới tính lui.

Lúc Hạ Tư Tuệ sinh ra, trận bạo loạn ở Hoa quốc đã tới giai đoạn cuối. Khi đó Hạ gia đã được sửa lại án sai, tiêu chuẩn cuộc sống không dám nói là khôi phục lại như trước nhưng vẫn tốt hơn nhà bình thường rất nhiều. Trong trí nhớ Hạ Tư Tuệ chưa từng có ngày chịu khổ, nhưng thường xuyên nghe anh hai kể về đoạn thời gian khốn khó trước kia. Phụ thân bị bắt về nông thôn cải tạo, mẫu thân một mình vất vả nuôi ba trai một gái. Theo lời anh hai, đoạn thời gian nghèo túng nhất, năm mẹ con phải cùng nhau chia một cái bánh nướng khô cứng. Mọi người đều nhường tới nhường lui, đói quặng cả bụng nhưng cứ nói không đói, cuối cùng mỗi người chỉ ăn một miếng nhỏ, còn lại hơn phân nửa dành cho Hạ Chí Thành nhỏ tuổi nhất ăn.

Hạ Tư Tuệ vẫn nhớ rõ chuyện này, thật sự không thể tưởng tượng cảm giác đói quặng bụng là thế nào, nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm sâu đậm của cả nhà. Nhưng bắt đầu từ khi nào, tất cả mọi người đều thay đổi? Đều bắt đầu tính toán chi li? Tình cảm giữa anh chị em thì ngày càng xa cách, thậm chí vì chút lợi ích mà lộ ra bộ mặt dữ tợn, dị thường khó coi?

Hạ Tư Tuệ đi tới lối rẽ, nghĩ nghĩ một chút vẫn đi về phía Ngũ phúc đường. Hạ Chí Kiệt bám sát phía sau, cũng chọn cùng một điểm đến.

Hai người rời đi không lâu, thân ảnh Trì Dĩ Hoành từ bên cạnh bước ra. Anh lạnh lùng nhìn bóng lưng Hạ Chí Kiệt, ngón tay thon dài siết chặt bức họa trong tay, dùng sức lớn đến mức gân xanh đều nổi lên.

Cụ Hạ lưu lại tranh chữ cho Hạ Trạch, Hạ Chí Kiệt mượn đi thế chấp, Hạ Chí Thành mưu tính, liên hệ tới bức ‘Nguyệt Hạ Lư Sơn Đồ’ trong tay Hạ Trạch mấy hôm trước, tiền căn hậu quả cứ vậy sâu chuỗi lại.

Ánh mắt Trì Dĩ Hoành trở nên thâm trầm, trước đó phụ thân còn cố ý bảo mình chuyện này cứ xem là bê bối của Hạ gia, vì thể diện Hạ gia, bọn họ tận lực không xen vào. Nhưng hôm nay nghe xong đoạn nói chuyện này, Hạ gia còn thể diện gì nữa? Nhớ tới đêm qua phụ thân khen cụ Hạ thanh cao đức độ, so sánh với Hạ gia bây giờ chỉ cảm thấy thực châm chọc.

Trì Dĩ Hoành cụp mi mắt, dấu đi ý lạnh, nhanh chóng theo phương hướng Hạ Tư Tuệ đi tới hậu viện. Theo lời Hạ Tư Tuệ nói, số tranh chữ cụ Hạ lưu lại đều của Hạ Trạch, tuy hiện giờ anh rất muốn thay Hạ Trạch đòi trở về, bất quá lúc tầm mắt dừng ở bức ‘báo xuân đồ’ trong tay thì cố nén tâm tư này xuống.

Hạ nãi nãi bảo quản không nghiêm, số tranh chữ kia hiện giờ chỉ sợ thật giả lẫn lộn, nếu Trì gia ra mặt thì rất có thể Hạ gia sẽ dùng đồ dỏm lừa gạt bọn họ. Hiện giờ cứ để Hạ gia tự mình tra xét, chờ giải quyết hết phiền toái, Trì gia ra mặt cũng không muộn.

Một hàng ba người ôm tâm tư khác nhau nhưng đều hướng về một nơi.

Trong Ngũ Phúc đường, Hạ nãi nãi ngồi thẳng trên giường, trong phòng chỉ có Hạ Chí Thành bồi bên cạnh. Nhìn kỹ thì bầu không khí giữa hai người cũng không tốt là mấy, ẩn ẩn có một bức tường vô hình ngăn cách ở giữa.

Hạ nãi nãi thản nhiên liếc mắt, nói: “Cứ y theo ý tôi, thừa dịp lần này Tư Tuệ trở về, tìm thời gian cả nhà tụ họp lại một lần nữa xử lý số tranh chữ kia.”

Hạ Chí Thành không nói gì, trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Hạ Trạch dù sao cũng là con con.”

Hạ Chí Thành phản đối nằm trong dự kiến Hạ nãi nãi, bà không nhanh không chậm nói: “Tôi biết Hạ Trạch là con anh, anh trước cứ nghe tôi nói. Năm đó phụ thân anh cố ý muốn để những thứ này lại cho Hạ Trạch, trong lòng anh cả, anh hai anh rất bất mãn, nhưng không thể lay chuyển được phụ thân anh nên không có cách nào. Hôm qua anh cùng thằng hai cãi nhau, anh cũng nghe rồi, rất nhiều năm nay chuyện này vẫn luôn là cái gai trong lòng nó.

Phụ thân anh năm đó vì cái gì muốn lưu lại cho Hạ Trạch? Anh với tôi đều biết rõ nguyên nhân. Ông ấy cảm thấy thực có lỗi với Trì gia, muốn bù đắp cho Hạ Trạch. Nhưng anh có nghĩ tới không, Hạ Trạch nó bao nhiêu tuổi? Nó có thể giữ được mấy thứ này sao? Anh không sợ Hạ Trạch phá hỏng? Cho dù nó không phá, nếu Trì gia hỏi tới thì sao? Giống như thằng hai hôm qua đã nói, Hạ Trạch không phải đứa cháu đích tôn, người họ Hạ cũng không chết sạch, vì cái gì phải bỏ qua bậc chú bác mà truyền lại cho nó? Người Trì gia sẽ nghi ngờ trong chuyện này có phải có nguyên do không muốn để người khác biết hay không? Năm đó tôi và phụ thân anh mất bao nhiêu công sức mới giấu được chuyện kia, anh không sợ Trì gia lại lật nó lại sao?”

Cho dù Trì gia không nghi ngờ, cái gì cũng không hỏi, nhưng Chí Thành, anh phải nhớ kỹ anh là người làm chuyện lớn, mẫu thân đặt hi vọng rất lớn vào anh. Chẳng lẽ anh thõa mãn với Hải thành nhỏ bé này sao, không muốn hướng tới Trung kinh? Mặc kệ anh đi đâu anh đều không có khả năng đơn độc một mình, anh cần gia tộc chống đỡ sau lưng. So với đám người ngoài kia, Hạ gia vĩnh viễn không từ bỏ anh. Anh nguyện ý chỉ vì số tranh chữ này mà làm anh em bất hòa? Chỉ còn lẻ loi mình anh? Chí Thành, làm người không thể quá nông cạn, hảo hảo suy nghĩ một chút đi.”

Hạ nãi nãi nói làm Hạ Chí Thành trầm mặc, những lời mẫu thân vừa nói đã đâm trúng nỗi lo mà ông luôn cất giấu trong lòng. Mấy năm nay ông vẫn giấu Hạ Trạch chuyện di chúc, một phần vì Hạ Trạch vẫn còn nhỏ, lo sợ đứa nhỏ này nháo loạn phá hư. Về phương diện khác, ông lại sợ Trì gia nghi ngờ mà điều tra lại chuyện năm đó. Về phần lợi thế gia tộc mà mẫu thân nói, Hạ Chí Thành kì thực không để ý. Chỉ cần ông có thể mang lại đủ lợi ích, người Hạ gia vẫn đoàn kết ở xung quanh ông. Tựa như mẫu thân nói anh cả cùng anh hai vẫn luôn bất mãn chuyện di chúc, nhưng vì cái gì mấy năm nay không hề đề cập tới? Còn không phải ông một đường thăng chức mang tới lắm lợi ích cho gia tộc, bọn họ mới kìm nén không nói. Lần này vô tình quơ được lỗi của anh hai, vì nhất thời thẹn quá thành giận mới lôi chuyện di chúc ra, bằng không anh hai vẫn còn tiếp tục nhẫn nhịn.

Hạ Chí Thành cùng lúc cảm thấy lời mẫu thân nói có đạo lý, cùng lúc lại nhớ rõ năm đó mình từng quỳ trước giường bệnh phụ thân, thề nhất định phải chăm lo cho Hạ Trạch, tuyệt đối không để nó ủy khuất. Trong mắt Hạ Chí Thành, mượn một hai bức họa không tính là gì, ông có thể bồi thường cho Hạ Trạch càng nhiều hơn nữa, ông sẽ không để con mình có hại. Nhưng nếu theo ý mẫu thân một lần nữa phân chia số tranh này thì Hạ Trạch sẽ được chia bao nhiêu hay thậm chí là không có gì, ông có chút không thể hạ quyết tâm.

Hạ nãi nãi thấy biểu tình Hạ Chí Thành thả lỏng, đang định nói thêm vài câu thì chợt nghe thấy âm thanh Hạ Tư Tuệ ở ngoài cửa.

“Mẫu thân sáng sớm đã uống thuốc chưa?” Hạ Tư Tuệ đang hỏi bác sĩ trực ngoài cửa.

Hạ nãi nãi dừng câu chuyện, thầm oán trách Hạ Tư Tuệ xuất hiện không đúng lúc. Đứa con gái út này của bà kế thừa toàn bộ tính tình phụ thân nó, khờ dại không gì bằng. Trì Hân Vân năm đó chỉ tốt với nó một chút, nó liền ghi tạc trong lòng, nhiều năm như vậy vẫn luôn bênh vực Trì Hân Vân. Lại nói tiếp, đề nghị lần này bà cũng không sợ Hạ Chí Thành phản đối, chỉ cần thằng tư cân nhắc kỹ lưỡng sẽ hiểu mình nói đúng, làm bà đau đầu chính là Hạ Tư Tuệ. Thật sự có con gái như mang nợ, muốn chia gia sản cho nó, nó lại còn phiền toái như vậy.

Hạ nãi nãi thầm oán trách, nhìn Hạ Tư Tuệ mang theo ý cười đi vào.

“Mẫu thân tỉnh rồi sao?”

Hạ nãi nãi ừ một tiếng, phân phó: “Không có việc gì đâu, Tư Tuệ ngồi máy bay cả đêm rồi, về nghỉ đi.”

“Con không mệt.”

Hạ Tư Tuệ làm nũng tiến tới bên cạnh, liếc nhìn Hạ Chí Thành một cái, có ý thừa dịp có ba người mà nhắc tới chuyện Hạ Trạch. Bất quá lại sợ làm mẫu thân kích động, vì thế cứ do dự không thôi.

Chỉ một thoáng, Hạ Chí Kiệt cũng đã theo vào, phía sau còn cả Hạ Nguyên cùng Trì Dĩ Hoành.

Hạ Chí Kiệt giống như chưa có chuyện gì phát sinh, cười hì hì chào hỏi mấy người trong phòng: “Trùng hợp, lúc con tới thì gặp anh cả cùng Dĩ Hoành.”

Trì Dĩ Hoành thản nhiên mỉm cười, hướng về phía mọi người gật đầu chào hỏi.

Hạ Chí Thành thấy Trì Dĩ Hoành mang theo một quyển họa, nhất thời mí mắt giật giật. Chuyện ‘Nguyệt Hạ Lư Sơn Đồ’ kia, vì bớt chuyện nên ông không nói tới chuyện Hạ Trạch ra mặt thay Trì gia đòi bức họa kia. Hiện giờ thấy Trì Dĩ Hoành cầm quyển họa, theo bản năng liền nghĩ Hạ Trạch đã đưa bản gốc cho Trì gia, Trì gia muốn trả lại nên lập tức bước tới đinh gọi Trì Dĩ Hoành theo mình ra ngoài, tốt nhất nên tránh Hạ nãi nãi.

Hạ Chí Thành còn chưa kịp mở miệng, Trì Dĩ Hoành đã mở bức họa ra.

“Đây là?” Hạ Chí Kiệt khó hiểu hỏi.

Trì Dĩ Hoành cẩn thận trải quyển họa lên mặt bàn, giải thích: “Hôm qua một bằng hữu đã cho Dĩ Hoành xem một bức họa, được xưng là ‘Báo Xuân Đồ’ của Đường Dực Niên cuối thời Tống.”

“Không có khả năng!” Mấy chữ báo xuân đồ vừa nói ra, Hạ nãi nãi lập tức mở miệng nói.

Trì Dĩ Hoành sắc mặt không đổi, chậm rãi nói: “Phụ thân cũng nói vậy, ‘Báo Xuân Đồ’ là báu vật của Hạ gia, sao có thể truyền lưu ra ngoài? Nhưng bức họa này đã được bậc thầy trong ngành xem xét, xác định chính là bản gốc không sai. Phụ thân xem qua cũng thấy bức này là thật, vì thế bảo Dĩ Hoành đưa tới, xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Nghe Trì Dĩ Hoành nói rõ, sắc mặt mọi người trong phòng đều biến đổi, ánh mắt đều tập trung trên người Hạ Chí Kiệt.

Hạ Chí Kiệt kinh hãi, vội vàng thanh minh: “Chuyện này không liên quan tới tôi.”

Hạ Chí Thành hừ lạnh định lên tiếng, bất quá Hạ nãi nãi lạnh giọng đánh gãy: “Mang bức họa tới gần một chút, tôi xem xem.”

Hạ Tư Tuệ lo lắng sức khỏe Hạ nãi nãi, thật cẩn thận nâng bức họa tới trước mặt bà. Hạ nãi nãi liếc mắt một cái liền nhận ra là đồ Hạ gia, nhất thời thở không ra hơi ôm ngực ngã lên người Hạ Tư Tuệ.

“Mẫu thân!”

Mọi người kinh hãi, Hạ Chí Kiệt sắc mặt trắng bệch, vừa muốn đỡ Hạ nãi nãi vừa cố biện giải: “Chuyện này thực sự không quan hệ tới tôi, nhất định là Thẩm Gia Thạch.”

Hạ Chí Thành cả giận nói: “Thẩm Gia Thạch có gan bằng trời dám trộm đồ trong nhà, còn không phải có anh làm chỗ dựa sao?”

Hạ Chí Kiệt nào dám để bồn nước bẩn này hất lên người mình, lỡ như nói không rõ thì phiền lớn. Lập tức nói năng không lựa lời: “Chỗ dựa gì chứ? Thẩm Gia Thạch không phải do mẫu thân dung túng mới thành như vậy sao? Mẫu thân xem nó là cháu ruột, ngay cả Hạ Tân ở trước mặt nó còn phải tỏ ra nhún nhường, nó còn cần tôi làm chỗ dựa à?”

“Anh hai, anh tư!” Hạ Tư Tuệ gấp gáp đánh gãy tranh chấp của hai người.

Hạ nãi nãi vừa yếu ớt tỉnh lại nghe thấy câu cuối của Hạ Chí Kiệt thì chỉ cảm thấy ngực đau nhức vô cùng, suy yếu chống đỡ cơ thể, vô lực nói: “Hai, anh…”

Hạ Chí Kiệt nhìn thấy Hạ nãi nãi tỉnh lại thì thở phào một hơi, vội nói: “Chuyện này thực không liên quan tới con, con chỉ vì vấn đề tài chính cấp bách mới mượn đi xoay sở vài ngày, tuyệt đối không để đồ của nhà chúng ta lưu lạc ra ngoài.”

Hạ Chí Kiệt không ngừng thanh minh hiển nhiên muốn đổ lỗi lên đầu Thẩm Gia Thạch, Hạ nãi nãi chỉ mặt Hạ Chí Kiệt định nói gì đó, Hạ Chí Thành đã trầm giọng nói: “Nếu anh nói không liên quan tới anh, vậy gọi Thẩm Gia Thạch về. Chuyện hôm qua nó cũng nên cho chúng ta một cái công đạo.”

“Chí Thành…” Hạ nãi nãi có ý muốn ngăn cản.

Hạ Chí Thành không nghe thấy, chỉ phân phó bác sĩ vào chăm sóc Hạ nãi nãi, tiếp đó gọi điện cho Hạ Chí Phi, bảo Hạ Chí Phi cũng mau trở về.

“Chí Thành.” Hạ nãi nãi lạnh lùng nói: “Anh muốn hủy Gia Thạch, hủy Thẩm gia đúng không?”

Hạ Chí Thành trầm mặc không nói, mọi người trong phòng cũng không ai lên tiếng.

_________

Hoàn Chương 33.

2 thoughts on “Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [31.32.33]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s