Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [34.35.36]

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [34] Xé Rách

*****

Lúc nhận được điện thoại từ nhà tổ Hạ gia, Thẩm Gia Thạch vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.

Thứ sáu cậu mới về bồi Hạ nãi nãi một ngày, sau đó liền quay về Thẩm gia. Trước lúc về có nhận được điện thoại của Hạ Chí Kiệt, biểu thị chuyện Lư Sơn Đồ đã giải quyết, bảo cậu không cần lo lắng. Nghe nói Hạ Trạch đáp ứng dùng bản gốc đổi bản dỏm, Thẩm Gia Thạch cũng thở phào một hơi. Theo tính tình Hạ Trạch, quả thực rất có khả năng bị Hạ Chí Kiệt dụ, cái gì cũng không hỏi liền làm giúp.

Thẩm Gia Thạch nghĩ tới Hạ Trạch, trong lòng luôn có chút ghen tị pha lẫn xem thường, cảm tình thực phức tạp.

Nói ra thì cậu cùng Hạ Trạch có thể xem là cùng nhau lớn lên. Tuy cậu họ Thẩm nhưng phần lớn thời gian đều ở nhà tổ Hạ gia, ngày lễ tết không ít lần cùng Hạ Trạch gặp mặt. So với Hạ Trạch thỉnh thoảng mới về nhà tổ một lần lại đúng tình hợp lý tỏ ra mình là chủ nhân, Thẩm Gia Thạch tuy được Hạ nãi nãi thiên vị nhưng không có lúc nào không nhắc nhở bản thân mình chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, không dám tùy hứng như Hạ Trạch, luôn cẩn thận tuân thủ mớ quy củ nghiêm ngặt.

Cùng độ tuổi nhưng Hạ Trạch lại vô tâm vô phế không chút cầu tiến, mà cậu thì từ nhỏ đã gánh trách nhiệm chấn hưng Thẩm gia trên vai, không dám có một tia lơi lỏng. Hạ Trạch cái gì cũng không cần làm đã có một tương lai phú quý, mà cậu muốn cái gì thì chỉ có thể tự nỗ lực. Cậu phải làm tốt hơn Hạ Trạch, phải tốt hơn đại đa số mọi người, như vậy Hạ nãi nãi mới hài lòng, mới có thể an ổn ở lại Hạ gia mà không lo sợ bị đuổi về Thẩm gia.

Khi còn bé, cậu cũng không hiểu sự khác biệt giữa Hạ gia cùng Thẩm gia, chỉ cảm thấy phòng ốc Hạ gia lớn hơn một chút, cuộc sống ở Hạ gia tốt hơn một chút, nhưng ngày càng trưởng thành, cậu càng hiểu điểm khác biệt. Cậu đã quen với cuộc sống xa hoa ở Hạ gia, nếu bảo cậu quay về Thẩm gia, cậu trăm triệu lần không muốn. Lại càng miễn bàn tới gia thế đứng đầu của Hạ gia ở Hải thành này, mà Thẩm gia thì đã suy sụp từ sớm, không còn ai nhắc tới. Địa vị hai nhà cách biệt như trời với đất, cậu đã quen đứng trên đỉnh, sao có thể chấp nhận ngã xuống.

Ngày thường lúc ở một mình, ý niệm này không hề xuất hiện, nhưng mỗi khi nhìn thấy Hạ Trạch thì nó bắt đầu lên men, làm cậu ghen tị đến phát cuồng. Trong mắt cậu, Hạ Trạch chỉ là một kẻ ngu xuẩn, trừ bỏ thân thế cùng gương mặt kia, Hạ Trạch còn cái gì có thể so với cậu. Nhưng mặc kệ cậu làm tốt cỡ nào, mặc kệ Hạ nãi nãi thừa nhận ra sao, chỉ cần Hạ Trạch xuất hiện, tầm mắt mọi người liền bị Hạ Trạch hấp dẫn, tất cả chỉ vì Hạ Trạch họ Hạ, là con trai của Hạ Chí Thành.

Một lần nọ, vô ý nghe thấy Hạ nãi nãi tranh cãi với Hạ Tư Tuệ, cậu mới biết Hạ Trạch so mới mình tưởng còn có được nhiều hơn. Hóa ra tất cả số tranh quý giá mà Hạ nãi nãi cẩn thận bảo quản đều thuộc về Hạ Trạch, mà số tranh kia nguyên bản là thuộc về Thẩm gia, thuộc về cậu. Lòng ghen tị khi nghe thấy chuyện này liền dâng lên tới đỉnh điểm, trong lúc không thể phát tiết tình tự, cậu lần đầu tiên nảy sinh chủ ý tráo đổi số tranh này, sau đó càng lúc càng không thể vãn hồi…

Cúp điện thoại, Thẩm Gia Thạch đón xe chạy về nhà tổ Hạ gia. Trong điện thoại quản gia nói thân thể Hạ nãi nãi không tốt, Thẩm Gia Thạch ẩn ẩn cảm thấy chuyện Hạ nãi nãi sinh bệnh quá đột ngột, không khỏi lo lắng có phải chuyện đồ dỏm bại lộ. Hạ Chí Kiệt không có khả năng không nói gì với mình. Nếu bên Hạ Chí Kiệt thực sự gió êm sóng lặng thì rất có thể Hạ nãi nãi thực sự xảy ra chuyện. Thẩm Gia Thạch khẽ nhíu mi, cậu ở Hạ gia như cá gặp nước cũng nhờ Hạ nãi nãi, nếu bà có chuyện thì về sau cậu phỏng chừng không thuận tiện được vậy nữa.

Nghĩ vậy, mày Thẩm Gia Thạch lại càng nhíu chặt. Lần trước đưa ‘Báo Xuân Đồ’ tới Di Nhiên cư, Trần Huy cố ý đòi phải đủ bộ mới chịu bán. Kể từ ngày đó kéo dài tới giờ không nói, muốn lấy trọn cả bộ thì quá dễ làm người ta chú ý, cậu lo lắng bị Hạ gia nghe thấy tin đồn gì đó nên vẫn không chịu đáp ứng. Nếu thân thể Hạ nãi nãi thật sự xảy ra vấn đề, ý định tế thủy trường lưu* ban đầu chỉ sợ không được, không bằng một lần hốt cú lớn rồi thu tay, số tiền này đủ cho nửa đời sau của cậu cơm áo không lo. (*tiết kiệm thì mới dùng được lâu dài)

Thẩm Gia Thạch một đường suy tính chạy về nhà tổ Hạ gia.

Trong Ngũ Phúc đường, Trì Dĩ Hoành lấy cớ này là chuyện Hạ gia, khéo léo tỏ ý muốn cáo từ. Anh cùng Thẩm Gia Thạch đụng mặt ngoài cửa, Thẩm Gia Thạch khách khí chào hỏi: “Ngài Trì.”

Sắc mặt Trì Dĩ Hoành lạnh nhạt, đối với chào hỏi của Thẩm Gia Thạch làm như không thấy, nụ cười trên mặt Thẩm Gia Thạch đông cứng, ẩn ẩn biến thành lúng túng.

Cố không để ý tới phản ứng của Trì Dĩ Hoành, Thẩm Gia Thạch nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, gõ cửa rồi tiến vào phòng Hạ nãi nãi. Làm cậu ngoài ý muốn là bên trong có không ít người, không khí cũng dị thường ngưng trọng, chẳng lẽ thân thể Hạ nãi nãi có gì không tốt?

Ý niệm vừa hiện lên trong đầu, Thẩm Gia Thạch thân thiết nhìn về phía Hạ nãi nãi, đang định mở miệng, Hạ Chí Thành đã trầm giọng nói: “Gia Thạch, lần này gọi cậu về là có chuyện muốn hỏi.”

Trái tim Thẩm Gia Thạch nhảy dựng, cảm giác bất an dâng trào. Cậu khắc chế chính mình không nhìn về phía Hạ Chí Kiệt, giả vờ không có gì nói: “Chú tư, có chuyện gì?”

Hạ Chí Thành nhìn chằm chằm phản ứng Thẩm Gia Thạch, ý bảo cậu nhìn hai bức họa trên bàn: “Hai bức họa này cậu biết không?”

Trải dài trước mặt Thẩm Gia Thạch là hai bức ‘Báo Xuân Đồ’ của Đường Dực Niên, đảo mắt qua thoạt nhìn cơ hồ giống như đúc. Nhưng Thẩm Gia Thạch không cần xem nhiều cũng biết có một bức là thật, mà bức kia chính là đồ dỏm mà cậu đã dụng tâm dùng hết một tuần để phỏng lại. Cậu cố ý không nghĩ tới chuyện bản gốc vì sao lại ở nơi này, chỉ giả vờ kích động liếc mắt về phía Hạ Chí Kiệt.

Cái liếc mắt này lập tức làm Hạ Chí Kiệt cảnh giác: “Gia Thạch, cậu nhìn tôi làm gì?”

Thẩm Gia Thạch tựa hồ không ngờ Hạ Chí Kiệt lại nói vậy, vẻ mặt không dám tin chợt lóe rồi ảm đạm cúi đầu.

Phản ứng này của Thẩm Gia Thạch nhất thời làm tầm mắt mọi người trong phòng toàn bộ tập trung về phía Hạ Chí Kiệt, Hạ Chí Kiệt cố chấp nói: “Mẫu thân, con nói rồi, con thật sự có đánh chủ ý lên mấy thứ trong phòng sách nhỏ, nhưng chỉ là mượn nợ vài ngày. Tuyệt đối không dám để đồ Hạ gia lưu lạc bên ngoài.”

Đối với lời ông, trong mắt mọi người đều lộ ra nghi ngờ, Hạ Chí Kiệt tức giận, sâu sa nói: “Gia Thạch, có chút chuyện không thể nói lung tung…”

“Anh hai!” Hạ Chí Thành trầm giọng đánh gãy, ý bảo Thẩm Gia Thạch: “Gia Thạch, cậu tới nói, hai bức họa này rốt cuộc là sao?”

Hạ Chí Thành làm chính trị nhiều năm, tuy luôn đi theo đường lối thân thiện với nhân dân nhưng ngày tháng tích lũy, trên người vẫn đầy uy nghiêm. Ông chỉ liếc mắt một cái, Thẩm Gia Thạch liền run bắn, nhìn Hạ Chí Kiệt tỏ ra khó xử.

“Chú tư, tôi…” Hạ Chí Kiệt dự cảm không ổn, chuyện tới nước này ông cũng nhìn ra, Thẩm Gia Thạch đê tiện này dám lén sau lưng ôm trộm tráo đồ trong phòng sách. Hiện giờ sự tình bại lộ, Thẩm Gia Thạch tính toán bổ hết tội lên đầu ông, ông làm sao chấp nhận chịu thiệt như vậy? Chỉ trách ông đánh giá sai lá gan Thẩm Gia Thạch, lúc chú tư gọi Thẩm Gia Thạch trở về, ông nghĩ chứng cớ vô cùng rõ ràng, Thẩm Gia Thạch hẳn không dám nói dối, không ngờ…

Hạ Chí Kiệt vội vàng muốn biện bạch.

“Chú hai, chú câm miệng lại để Gia Thạch nói.” Hạ Chí Phi trước sau vẫn trầm mặc lần đầu tiên mở miệng. Hạ Chí Phi tính tình thành thật, thường ngày mọi người đều xem ông cứ như người vô hình. Hiện giờ ra dáng anh trai, Hạ Chí Kiệt do dự một chút, âm ngoan trừng Thẩm Gia Thạch, nghe lời ngậm miệng.

Thẩm Gia Thạch cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia mỉa mai. Cậu dám động vào mấy thứ này đương nhiên đã chuẩn bị tốt đường lui, chỉ là không ngờ sự tình bại lộ quá sớm, vượt khỏi dự đoán. Chống lại ánh mắt uy hiếp của Hạ Chí Kiệt, Thẩm Gia Thạch áy náy nhìn về phía Hạ nãi nãi giật giật môi nhưng cái gì cũng chưa nói.

“Gia Thạch!” Hạ nãi nãi chống đỡ thân mình hô một tiếng, trong giọng nói tràn đầy thất vọng: “Con nói!”

Thẩm Gia Thạch chật vật né tránh tầm mắt Hạ nãi nãi, xấu hổ nhỏ giọng nói: “Là… là bác hai bảo con vẽ bản phỏng rồi tráo đổi bản gốc ra ngoài.”

“Thẩm Gia Thạch!” Hạ Chí Kiệt âm trầm nói: “Những bức họa tôi lấy ra đều chuộc về, Gia Thạch không nên nói lung tung.”

Hạ Chí Kiệt nhắc tới từ chuộc, liên hệ tới chuyện mấy lần trước ông nói tới chuyện thế chấp, Hạ Chí Thành nhạy bén nói: “Anh lấy mấy bức tranh chữ này làm cái gì?”

Hạ Chí Kiệt do dự không biết nên mở miệng thế nào, Hạ Chí Thành mất kiên nhẫn nói: “Gia Thạch, cậu nói!”

Thẩm Gia Thạch lo lắng liếc nhìn Hạ nãi nãi, nhẹ giọng nói: “Bác hai nói mình ở bên ngoài đánh bạc thua một khoảng, nói muốn dùng số tranh chữ này để gán nợ.”

“Chú hai, chú cư nhiên đánh bạc.”

“Anh hai, anh cư nhiên đánh bạc.”

Trong tiếng ầm ĩ, Hạ Chí Kiệt hung hăng trừng Thẩm Gia Thạch, tên bỉ ổi này nắm thóp của ông trong tay, quả thực không biết sợ là gì. Tầm mắt hai người tương giao, Thẩm Gia Thạch tỏ ra vô tội nhưng ánh mắt lại thực lạnh lùng. Cậu nhớ rõ lần đầu tiên mình động tâm với mấy thứ trong phòng sách nhỏ, đầu óc nóng lên liền trộm một bức ra ngoài, kết quả bị Hạ Chí Kiệt bắt tại trận. Cậu nghĩ Hạ Chí Kiệt sẽ báo việc này cho mọi người, trong lòng sợ hãi không thôi, không ngờ Hạ Chí Kiệt ngoài mặt cười cười cho qua, bảo cậu trả bức tranh về chỗ cũ, nhưng đêm đó lại mò vào phòng cậu, không chỉ bò lên giường, còn lấy việc này uy hiếp dụ dỗ cậu giúp ông ta tráo đổi tranh ra ngoài. Thẩm Gia Thạch lạnh lùng nghĩ, lúc Hạ Chí Kiệt uy hiếp cậu thì nên nghĩ tới khả năng khi cậu có cơ hội nhất định sẽ cắn ngược trở lại. Nếu không phải Hạ Chí Kiệt không ngừng dụ dỗ, cậu cũng không bị bồi dưỡng thành tánh, từng bước từng bước đi tới bước đường hôm nay.

Hạ Chí Kiệt trầm mặc hiển nhiên cam chịu lời Thẩm Gia Thạch nói. Chỉ nghe ‘ba’ một tiếng giòn tan, Hạ Chí Phi cho Hạ Chí Kiệt một cái tát.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh không một tiếng động, Hạ nãi nãi chỉ cảm thấy khí nghẹn trong ngực, tinh thần cũng bị rút hết sạch sẽ. Bà một tay nuôi con khôn lớn, không chỉ bài bạc lại còn mưu toan mang tranh cổ trong nhà đi bán. Trước đó không lâu bà còn cùng thằng tư nói sợ Hạ Trạch phá hư, giờ thì bị thằng hai hung hăng tát cho một cái.

Hạ nãi nãi ôm ngực, âm thanh suy yếu nói: “Hai, anh nói, anh nói xem rốt cuộc đã chuyển ra ngoài bao nhiêu rồi?”

“Con…” Hạ Chí Kiệt căn bản không biết kẻ tiện nhân Thẩm Gia Thạch kia lén mình lấy bao nhiêu món. Đang suy tư thì chợt nghe Thẩm Gia Thạch thấp giọng nói: “Tổng cộng bảy bức, trừ bỏ đã chuộc về thì ở bên ngoài còn bảy bức.”

“Bảy bức!” Lần này tất cả mọi người đều giật nảy, ngay cả Hạ Chí Kiệt cũng lắp bắp kinh hãi. Những bức tranh cổ cụ Hạ lưu lại không có bức nào không vô giá, cứ tính theo bức ‘Báo Xuân Đồ’, bảy bức thì giá trị lên tới cả mấy ngàn vạn.

Hạ Chí Kiệt không ngờ Thẩm Gia Thạch lớn gan như vậy, hiển nhiên Thẩm Gia Thạch nghĩ mình nắm thóp trong tay, Hạ Chí Kiệt sẽ không dám xé rách mặt nên sẽ giúp mình ôm tội lỗi này.

Hạ Chí Kiệt cười lạnh, quả quyết phủ nhận: “Gia Thạch, tôi từ phòng sách chuyển mấy bức ra tôi rõ nhất, cậu không cần ăn nói hàm hồ.”

“Con không có.” Thẩm Gia Thạch ưỡn thẳng người, gằn từng tiếng.

Biểu tình Thẩm Gia Thạch không giống nói dối, mọi người ẩn ẩn đều tin lời Thẩm Gia Thạch. Vả lại Thẩm Gia Thạch là mọi người nhìn lớn lên, ai cũng không ngờ một thiếu niên mới mười tám tuổi lại có tâm tư sâu đến vậy.

Hạ Chí Kiệt nổi khùng, dứt khoát nói rõ ràng: “Tôi ở Di Nhiên cư thua vài lần, nhất thời mới mượn mấy bức họa tới gán nợ, nhưng sau đó thực sự đều chuộc về hết, những chuyện này đều có thể tra bản ghi chép ở Di Nhiên cư.”

Cái tên Di Nhiên cư làm sắc mặt Hạ Chí Thành trầm xuống, trừ bỏ Hạ nãi nãi, những người khác ở trong phòng ít nhiều đều từng nghe tới cái tên này. Không chỉ vì Di Nhiên cư là sòng bạc ngầm lớn nhất Hải thành, mà vì ông chủ đứng sau Di Nhiên cư là một vị phó thị trưởng khác của Hải thành, Tôn Đức Nguyên. Đối phương cùng Hạ Chí Thành trên đường chính trị có rất nhiều chỗ không hợp.

Hạ Chí Kiệt vẫn ậm ờ không nói ra cũng vì Tôn Đức Nguyên, bị lợi nhuận phủ mờ mắt, ông không ít lần lén lút sau lưng Hạ Chí Thành thông đồng với Tôn Đức Nguyên. Nói tới đây cứ nghĩ Thẩm Gia Thạch sẽ bị hù dọa, không ngờ vẻ mặt Thẩm Gia Thạch vẫn không biến đổi, kiên quyết khẳng định những lời mình nói trước đó, nói mình không nói láo.

Sắc mặt Hạ Chí Kiệt khó coi, trong lòng cũng không khỏi bồn chồn, ông từng mang Thẩm Gia Thạch tới Di Nhiên cư, Thẩm Gia Thạch hẳn biết chuyện bản ghi chép không phải nói dối, chỉ cần Hạ Chí Thành tra liền rõ ràng, nhưng vì cái gì Thẩm Gia Thạch vẫn một mực khăng khăng?

Bộ dáng Hạ Chí Kiệt bị Thẩm Gia Thạch xem trong mắt, thầm cười lạnh. Cái vũng nước bẩn này mặc kệ Hạ Chí Kiệt có muốn gánh hay không cũng phải gánh.

Hai bên giằng co, Hạ Chí Thành mở miệng nói: “Nếu anh hai đã nói Di Nhiên cư có bản ghi chép, vậy chúng ta đi tra một chút.”

Có những lời này của Hạ Chí Thành, Thẩm Gia Thạch hoàn toàn yên tâm, rất nhanh lộ ra biểu tình áy náy, muốn nói lại thôi nhìn về phía Hạ nãi nãi.

Hạ nãi nãi thở dài một tiếng, hướng Thẩm Gia Thạch vẫy vẫy tay, tuy trong chuyện này Thẩm Gia Thạch không đúng nhưng nói tới nói lui vẫn là lỗi của thằng hai. Chỉ là sau chuyện này, Gia Thạch không thích hợp ở lại Hạ gia, phải đưa về Thẩm gia.

Hạ nãi nãi lôi kéo Thẩm Gia Thạch, muốn thay cậu nói mấy câu. Thằng hai cho dù làm ầm ĩ thế nào, thằng cả cùng thằng tư cũng đều là anh em ruột thịt, sẽ không thực sự thù hận. Chỉ đáng thương cho Thẩm Gia Thạch tuổi còn nhỏ, Hạ gia trừ bà ra thì không còn ai thân cận với Thẩm gia, Gia Thạch đơn độc không có Hạ gia nâng đỡ, làm thế nào chấn hưng Thẩm gia.

Vẻ mặt Hạ nãi nãi dừng trong mắt mọi người, Hạ Chí Kiệt khỏi cần phải nói trực tiếp đen mặt, Hạ Chí Thành cũng buồn bực. Mẫu thân bình thường thiên vị Thẩm gia chưa tính, giờ còn muốn thay Thẩm Gia Thạch nói chuyện. Bảy bức họa, mỗi bức một ngàn vạn, nếu chuộc về được thì tốt, nếu không thì mẫu thân sẽ để anh hai gánh hết trách nhiệm, này không phải Hạ gia chịu thiệt rồi sao? Nói không dễ nghe thì nếu không có Thẩm Gia Thạch, anh hai có thể tráo đồ mang ra ngoài sao?

Hạ Chí Thành mặt lạnh nghiêm nghị ngăn cản Hạ nãi nãi mở miệng, lập tức nói: “Hạ gia không dưỡng kẻ cắp, Gia Thạch, đồ đạc của cậu tôi đã bảo người thu dọn tốt lắm, cậu về Thẩm gia đi. Sau này cũng đừng bước tới cửa Hạ gia, ở bên ngoài cũng đừng nhấc lên bất cứ quan hệ nào với Hạ gia.”

“Chí Thành?” Hạ nãi nãi không thể tin nhìn ông.

Hạ Chí Thành thờ ơ nhìn Hạ nãi nãi, lại lạnh lùng bỏ thêm một câu: “Dĩ Hoành dùng một ngàn vạn mua lại bức ‘Báo Xuân Đồ’, số tiền này là bằng hữu Dĩ Hoành ra, tôi mặc kệ anh hai cùng Thẩm gia xoay sở thế nào, trước giữa trưa phải trả số tiền này lại cho Dĩ Hoành.”

“Chú tư?” Hạ Chí Kiệt không thể tin nhìn qua.

Hạ Chí Thành trong lòng phẫn nộ vô cùng, nghiêm mặt không nhìn tới bất kỳ người nào.

___________

Hoàn Chương 34.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [35] Ván Cờ Hỗn Loạn

*****

Một vở hài kịch của Hạ gia lấy Hạ Chí Kiệt cùng Thẩm gia đền một ngàn vạn mà kết thúc.

Đối với Thẩm Gia Thạch, Hạ Chí Kiệt bị cắn một ngụm quả thực hận tới nghiến răng nghiến lợi, tự nhiên không muốn chịu thiệt chi tiền, chỉ chấp nhận ra năm trăm vạn. Này cũng có nghĩa Thẩm Gia Thạch phải gánh vác năm trăm vạn còn lại.

Thẩm Gia Thạch có tiền, Hạ Chí Kiệt cùng cậu đều biết rõ, chính là cậu không có biện pháp lấy số tiền này ra dùng. Hạ Chí Thành chờ bên cạnh mắt thấy đã sắp mất kiên nhận, Thẩm Gia Thạch biết Hạ Chí Thành có thành kiến với mình, lần này chính là muốn thấy mình khó xử. Không còn sự chọn lựa nào khác, Thẩm Gia Thạch chỉ có thể nhìn Hạ Chí Kiệt ác ý thông tri chuyện này với cha mẹ.

Nhận được điện thoại Hạ gia, cha mẹ Thẩm Gia Thạch lập tức chạy tới. Hạ Chí Kiệt lúc gọi cũng không nói rõ, chỉ nói Thẩm Gia Thạch trộm mấy bức họa của Hạ gia, trong đó có một bức đã bị người ta mua, cần năm trăm vạn chuộc lại. Cha mẹ Thẩm Gia Thạch không thể nào tin chuyện mình nghe thấy, Gia Thạch vẫn luôn là kiêu ngạo của Thẩm gia, sao có thể ăn trộm đồ? Lại còn là trộm Hạ gia?

Hai người một đường nghĩ liệu có nhầm lẫn gì hay không, nhưng bầu không khí ngưng trọng ở Hạ gia làm bọn họ không dám lên tiếng hỏi. Nhất là Thẩm Gia Thạch đứng ở nơi đó, không kêu oan cũng không biện giải, càng làm hai người nuốt hết nghi vấn vào bụng.

Hiện giờ Thẩm gia mặc dù nói là nghèo túng nhưng chỉ là so với Hạ gia mà thôi. Ở Hải thành, Thẩm gia cũng coi là trung lưu giàu có. Chỉ là năm trăm vạn không phải con số nhỏ, gom góp toàn bộ Thẩm gia nhất thời cũng không có nhiều như vậy. Đối mặt với hai vợ chồng Thẩm gia sợ sệt kinh hoảng lại e dè, Hạ nãi nãi có ý muốn thay bọn họ ra phần tiền này nhưng bị Hạ Tư Tuệ ngăn lại. Hạ nãi nãi cứ nói Hạ Tư Tuệ khờ dại, nhưng Hạ Tư Tuệ cảm thấy, lúc đối mặt với Thẩm gia, người khờ nhất chính là mẫu thân mình. Cô không tin mớ lí do thoái thác của Thẩm Gia Thạch, gì mà mềm lòng, gì mà xuất phát từ đồng tình mới giúp anh hai. Nó tự nhiên sao lại đồng tình với người khác? Hạ Tư Tuệ cảm thấy phỏng chừng anh hai lén cho Thẩm Gia Thạch lợi lộc gì đó nên hai người mới thông đồng gây ra chuyện này. Cho dù Thẩm Gia Thạch thật sự lương thiện nhưng hiện giờ Hạ gia hỗn loạn vô cùng, Hạ nãi nãi mà ra mặt lúc này thì chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, anh hai phỏng chừng sẽ hận chết Thẩm Gia Thạch.

Hạ Tư Tuệ ngăn cản làm Thẩm gia không còn cách nào, chỉ đành gán căn nhà đang ở cho Hạ Chí Kiệt, quy thành năm trăm vạn tiền mặt. May mà bọn họ ở ngoài ô Hải thành còn một căn nhà nhỏ, không đến mức lưu lạc đầu đường xó chợ.

Cả quá trình, vợ chồng Thẩm gia vẫn luôn tỏ ra dè dặt, Thẩm Gia Thạch nhìn thấy trong mắt, tay siết chặt, móng bấu sâu vào da thịt.

Giải quyết xong chuyện tiền bạc, quản gia khách khí tiễn ba người Thẩm gia rời khỏi nhà tổ, cũng uyển chuyển biểu thị Hạ nãi nãi thân thể không tốt, đoạn thời gian tới chỉ sợ không có biện pháp tiếp khách. Phụ thân Thẩm Gia Thạch nghe hiểu ám chỉ của quản gia, nhất thời đỏ mặt. Từ kinh hoàng lúc nhận được điện thoại đến nhục nhã bị bắt gán nhà, ông rốt cuộc không thể đè nén được cơn giận, túm Thẩm Gia Thạch đẩy lên xe, giận dữ quát: “Này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Từ nhỏ đã bị đón về Hạ gia, Thẩm Gia Thạch cùng cha mẹ mình cũng không mấy thân cận, vả lại chuyện này cũng không có cách nào giải thích. Thẩm Gia Thạch nhăn mặt nhíu mày, bâng quơ nói: “Số tiền đó tôi sẽ cho lại cha mẹ, những chuyện khác hai người đừng quản.”

Thẩm phụ đang giận nghe thấy những lời này thì lập tức phẫn nộ tới đỉnh điểm. Thẩm Gia Thạch từ nhỏ do Hạ nãi nãi mang lớn, bọn họ ngày thường cũng không nhúng tay vào cuộc sống của Thẩm Gia Thạch, cũng không biết nên nhúng thế nào, vì thế dưỡng thành thói quen gặp chuyện gì cũng tự quyết định của Thẩm Gia Thạch. Nếu bình thường thì thôi, nhưng thời điểm này, Thẩm Gia Thạch vẫn làm ra bộ dáng cứ để tôi quyết định hai người chỉ cần nghe theo, Thẩm phụ nhất thời giận tới phát run.

“Cái gì kêu là đừng quản? Tiền ở đâu mày có? Có phải giống như Hạ Chí Kiệt nói, mày trộm đồ Hạ gia?”

Thẩm Gia Thạch không phủ nhận, Thẩm phụ chỉ cảm thấy máu dồn lên não, không hề nghĩ ngợi đã tát một cái.

“Sao mày dám?”

Thẩm Gia Thạch ôm mặt cười lạnh: “Chủ mưu là Hạ Chí Kiệt, tôi bất quá chỉ là đồng lõa, xảy ra chuyện thì ông ta đẩy tôi ra, kẻ ăn cắp thật sự là ông ta chứ không phải tôi.”

“Gia Thạch, này rốt cuộc là chuyện gì?” Thẩm mẫu đau lòng lôi kéo.

Thẩm Gia Thạch giãy khỏi tay Thẩm mẫu, thản nhiên nói: “Chuyện này nhất thời nói không rõ được, hai người đừng xen vào. Chờ tôi an bài xong mọi chuyện sẽ tới tìm hai người.”

“An bài? An bài cái gì?”

Thẩm phụ hồ nghi nhìn Thẩm Gia Thạch, Thẩm Gia Thạch cái gì cũng không chịu nói, lập tức đẩy cửa xe bước xuống.

“Gia Thạch!” Thẩm mẫu kêu một tiếng nhưng Thẩm Gia Thạch không hề quay lại, oán giận nhìn Thẩm phụ: “Đều tại ông, làm chi mà đánh con. Ông cũng thấy Hạ gia ỷ thế hiếp người mà, liên quan gì Gia Thạch.”

Thẩm phụ trừng mắt nhìn bà, nghiêm mặt nói: “Trước không có việc gì thì Hạ gia cái gì cũng tốt, xảy ra chuyện thì thành ỷ thế hiếp người. Tôi lúc trước đã không đồng ý đưa Gia Thạch tới Hạ gia, nó có tài về hội họa thì cứ vững vàng tự lực mà tiến, nương nhờ gia thế Hạ gia làm gì? Hạ gia mấy năm nay đối đãi Gia Thạch không tệ, cho dù có lý do gì, trộm đồ đều không đúng.”

Đối với Thẩm phụ tức giận, Thẩm mẫu không dám nói thêm gì, chỉ lo lắng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Thẩm Gia Thạch sớm đã không còn bóng dáng.

Tránh khỏi cha mẹ, Thẩm Gia Thạch ngoắc taxi nói địa chỉ trường học. Tựa lưng vào ghế sau, trên mặt lộ ra một mạt chán chường. Chuyện ban sáng phát sinh quá đột ngột, cậu nhất thời không kịp phòng bị. May mắn đúng lúc phản ứng, lại có lão Hạ Chí Kiệt ngu xuẩn kia phối hợp nên mới không lộ ra manh mối, hiện giờ chỉ chờ Hạ Chí Thành điều tra ghi chép chi phí ở Di Nhiên cư thì cậu có thể đổ hết chuyện này lên đầu Hạ Chí Kiệt. Sau khi hết thảy bình ổn lại, cậu có thể mang cha mẹ cao chạy xa bay.

Thẩm Gia Thạch thầm nghĩ mọi chuyện ban sáng một lần, đột nhiên bật mạnh dậy.

Không đúng, vì cái gì lộ ra lại là bức ‘Báo Xuân Đồ’ của Đường Dực Niên?

Nếu là ‘Nguyệt Hạ Lư Sơn Đồ’ thì còn có thể nói là xúi quẩy, nhưng cậu nhớ rõ Trần Huy nói ‘Báo Xuân Đồ’ phải đủ một bộ mới chịu mang ra bán, sao hiện giờ lại xuất hiện trong tay Hạ gia?

Trái tim Thẩm Gia Thạch nảy lên kịch liệt, vội vàng nhấn số Trần Huy, muốn nghe một lời giải thích.

Hơn mười giây sau thì có người nghe máy, người đối diện không phải Trần Huy mà là một âm thanh mà Thẩm Gia Thạch ẩn ẩn nghe có chút quen thuộc: “Cậu là ai?”

Thẩm Gia Thạch sửng sốt một chút mới nói: “Tôi tìm chú Trần.”

“Chú Trần?” Người đối diện cười khẽ, tựa hồ có ý chế nhạo: “Nhóc con, muốn leo lên giường Trần Huy thì hơi sớm đấy, không biết ông ta thích đàn ông thành thục sao? Qua vài năm lại đến đi.”

Người nọ dứt khoát cúp điện thoại, sắc mặt Thẩm Gia Thạch trở nên khó coi. Bất quá vẫn nén giận gửi qua một tin nhắn, truy hỏi ‘Báo Xuân Đồ’ rốt cuộc là chuyện gì?

Âm thanh tin nhắn vang lên, một bàn tay trắng nõn thon dài cầm lấy điện thoại, mà chủ nhân của nó rõ ràng là Quách Hoa Đình. Vẻ mặt mỉa mai xem tin nhắn, lõa thân bước xuống giường, đi tới phòng tấm gõ cửa rồi biếng nhắc nói: “Thẩm Gia Thạch là ai? ‘Báo Xuân Đồ’ lại là cái gì? Nghe âm thanh thì đối phương có vẻ còn rất trẻ, anh từ khi nào lại cảm thấy hứng thú với đám nhóc còn chưa đủ lông đủ cánh thế này vậy hả?”

Cửa phòng tắm rất nhanh mở ra, Trần Huy duỗi tay kéo Quách Hoa Đình vào trong. Vừa đầy tình thú sờ soạng thân thể Quách Hoa Đình, vừa thờ ơ nói: “Một quân cờ tự cho là thông minh mà thôi, rất nhanh sẽ không dùng nữa, này cũng đáng để cưng ghen sao?”

Quách Hoa Đình phối hợp với động tác của Trần Huy, thờ ơ nghe đối phương giải thích rồi hỏi chuyện mình để tâm.

“Thiên Thần do ai diễn rốt cuộc quyết định chưa? Nếu xác định là Phương Lạc Duy thì tôi nhận bộ khác. Tôi không có tinh thần hi sinh lớn như vậy, cam nguyện làm giá đỡ cho người mới.”

Trần Huy ôm Quách Hoa Đình, ở trên người đối phương cắn một ngụm: “Yên tâm, nhất định là cưng. Cường long khó áp địa đầu xà, Trầm Hi có tiền thì sao? Hải thành không giống Trung kinh, từ từ cậu ta sẽ hiểu.”

Quách Hoa Đình hài lòng hừ một tiếng, nhắm mắt trèo lên người Trần Huy, trong đầu vô thức hiện lên ánh mắt sạch sẽ của Phương Lạc Duy. Xùy! Quách Hoa Đình giễu cột nghĩ, giới giải trí này ai mà không biết? Phương Lạc Duy rõ ràng có một chân với Trầm Hi, hiện giờ lại thông đồng với Mặc Chính, cái sạch sẽ kia bất quá chỉ lừa đám fan nữ bên ngoài mà thôi.

Âm thanh trong phòng tắm lớn dần, tiếng di động bên ngoài không ngừng reo vang, cuối cùng vì không ai nghe máy nên hoàn toàn ảm đạm.

Thẩm Gia Thạch dùng sức siết di động, mười mấy cuộc, trừ bỏ cuộc đầu tiên thì Trần Huy không hề nghe máy. Cậu ẩn ẩn cảm thấy sự tình tựa hồ không đúng, nhưng cụ thể là gì thì lại không thể nói rõ. Tâm tình bắt đầu không yên, không còn thong dong như lúc mới rời khỏi Hạ gia.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Nghi vấn của Thẩm Gia Thạch cũng chính là nghi vấn của Trì Dĩ Hoành lúc này.

Trước lúc Trì Dĩ Hoành tới công ty, Mặc Ngự đã ở đây chờ suốt nửa giờ. Cơ hồ Trì Dĩ Hoành vừa tới thì anh lập tức xuất hiện. Đối với vấn đề của Trì Dĩ Hoành, Mặc Ngự đau đầu nhu nhu huyệt thái dương, chuyện này muốn thì có thể điều tra rõ ràng nhưng lại không thể nói ra. Sự tình liên quan tới vụ bê bối của Hạ gia, anh đã cố gắng hết sức phong tỏa mọi tin tức liên quan.

“Là Hạ Chí Kiệt.” Mặc Ngự đưa tư liệu trong tay cho Trì Dĩ Hoành: “Này là bản ghi chép tiêu dùng của Hạ Chí Kiệt ở Di Nhiên cư. ‘Báo Xuân Đồ’ là một tháng trước mang tới thế chấp, bởi vì không thể chuộc lại nên Trần Huy đã giữ bức họa này. Một năm nay Hạ Chí Kiệt ở Di Nhiên cư thua không ít, trước sau đã xuất ra hơn mười bức. Có bức chuộc về, có bức bán hẳn cho Di Nhiên cư. Trừ bỏ ‘Báo Xuân Đồ’, lưu ở bên ngoài còn sáu bức nữa, Trần Huy không biết nguồn gốc của sáu bức này nên đã tung ra bán đấu giá. Người mua đều là khách nước ngoài, rất khó tìm trở về.”

Trì Dĩ Hoành nghiêm mặt, thần sắc thực khó coi. Mấy thứ này nếu theo lời Hạ Tư Tuệ nói thì đều là của Hạ Trạch.

“Một chút biện pháp cũng không có sao?”

Mặc Ngự không rõ vì sao Trì Dĩ Hoành lại để bụng chuyện này như vậy, nghĩ nghĩ nói: “Anh sẽ thử xem.”

“Cám ơn!” Trì Dĩ Hoành cảm kích cười, Mặc Ngự không khách khí trừng trắng cả mắt: “Với anh còn bày đặt khách sáo.”

Trì Dĩ Hoành mỉm cười, Mặc Ngự do dự nói: “Còn một việc nữa.”

“Việc gì?”

“Con cháu Thẩm gia, họa sĩ thiếu niên Thẩm Gia Thạch vẫn ở tại Hạ gia kia, em biết đi?”

Trì Dĩ Hoành gật gật đầu. Mặc Ngự châm chước nói: “Quan hệ giữa cậu ta với Hạ Chí Kiệt không bình thường, em biết thì tốt rồi.”

Trì Dĩ Hoành không ngờ Mặc Ngự lại nói như vậy, anh nhăn mặt nhíu mày, nhớ tới chuyện Thẩm Gia Thạch cùng Hạ Tân ở thọ yến Hạ nãi nãi ngày đó, trong mắt hiện lên một tia chán ghét.

Mặc Ngự không ở chỗ Trì Dĩ Hoành lâu, nói rõ việc này xong thì liền cáo từ. Lần này chuyện Hạ gia không đơn giản, Mặc Ngự ẩn ẩn cảm thấy Trần Huy có chuyện gạt mình. Sau lưng Trần Huy là Tôn Đức Nguyên, chuyện này Mặc Ngự vẫn đều biết. Chính là bất đồng với Trần Huy gia nhập phe phái Tôn Đức Nguyên, Mặc gia từ trước đến nay vẫn luôn trung lập, nhập cổ phần Di Nhiên cư cũng xuất phát từ lợi ích. Liên hệ tới tin đồn thị trưởng Hải thành Vương Tu Võ bị điều chuyển gần đây, Mặc thầm cảnh giác, anh không hi vọng Mặc gia bị kéo vào chuyện này.

Trước lúc đi, Mặc Ngự ngầm nhắc nhở Trì Dĩ Hoành một câu: “Gần nhất cẩn thận một chút.”

Giống như Mặc gia, Trì gia trước nay luôn đứng trung lập, chí là vì đám hỏi giữa hai nhà Trì Hạ nên Trì gia khó tránh bị người ta gắn cái mác Hạ Chí Thành.

Trì Dĩ Hoành nghe ra ẩn ý của Mặc Ngự, mỉm cười gật gật đầu.

Xem ra không phải anh ảo giác, sau lưng chuyện này có ẩn tình khác. Hạ Chí Kiệt thua đỏ mắt lén đem tranh chữ Hạ gia đến thế chấp cũng có thể hiểu, nhưng Di Nhiên cư tuyệt đối không dám đem số tranh chữ này ra đấu giá công khai như vậy. Trừ phi Trần Huy cố ý để Hạ gia nghe thấy tiếng gió, muốn làm lớn chuyện. Liên hệ tới chuyện thị trưởng Hải thành có thể sẽ thay đổi, Trì Dĩ Hoành đại khái đoán được tiền căn hậu quả mọi chuyện. Anh cùng Trầm Hi bất quá chỉ vừa vặn gặp được mà thôi, không có anh thì cũng sẽ có người khác nói chuyện này cho Hạ gia biết.

Nếu là ngày xưa, Trì Dĩ Hoành đại khái còn thay Hạ gia lo lắng một phen, nhưng từ khi biết cả Hạ gia đều tính toán đồ cụ Hạ lưu lại cho Hạ Trạch, anh không còn chút hảo cảm nào. Chỉ tiếc những thứ này đều là của Hạ Trạch, không biết Mặc Ngự có thể tìm về hay không?

Trì Dĩ Hoành trong đầu xoay chuyển mấy ý niệm này vừa tiễn Mặc Ngữ, ngay sau đó thì nhận được điện thoại của Hạ Chí Thành. Hạ Chí Thành xuất hiện trước công chúng không tiện, vì thế dừng xe trước công ty Trì Dĩ Hoành, hi vọng anh xuống gặp một chút.

Trì Dĩ Hoành đại khái cũng đoán được dụng ý của Hạ Chí Thành. Quả nhiên vừa gặp ông đã hỏi có phải quan hệ của anh cùng Mặc Ngự rất tốt đúng không?

Trì Dĩ Hoành gật gật đầu, Hạ Chí Thành đau lòng kể ra chuyện Hạ Chí Kiệt một lần, hi vọng Trì Dĩ Hoành có thể thông qua Mặc Ngự điều tra xem lời Hạ Chí Kiệt là thực hay giả, nếu là thật, tốt nhất có thể tra ra tung tích của số tranh chữ kia.

“Tốt!” Trì Dĩ Hoành rõ ràng đáp ứng.

Hạ Chí Thành vừa lòng gật gật đầu, chuyện liên hệ với Di Nhiên cư ông ra mặt không tiện, Hạ gia cũng không có người thích hợp, tìm tới tìm lui cũng chỉ có Trì Dĩ Hoành.

Nói xong chuyện này, Hạ Chí Thành không quên đưa một tờ chi phiếu tới trước mặt Trì Dĩ Hoành: “Này là một ngàn vạn, Dĩ Hoành trả lại cho bằng hữu đi.”

Trì Dĩ Hoành hơi cong khóe miệng, không cự tuyệt. So với những tổn thất của Hạ Trạch thì số tiền này chẳng là gì, bất quá miễn cưỡng cũng có thể xem là chút bồi thường.

Hạ Chí Thành nói xong định đi, thời gian này ông rất bận, hai ngày này vì chuyện trong nhà mà mất rất nhiều thời gian. Trước lúc đi, Hạ Chí Thành hiền hòa mời Trì Dĩ Hoành tối nay tới nhà ăn bữa cơm: “Hạ Trạch gần nhất hiểu chuyện hơn rất nhiều, cũng đều là Dĩ Hoành dạy tốt.” Hạ Chí Thành cười tủm tỉm nói.

Sắc mặt Trì Dĩ Hoành không đổi, lấy cớ buổi tối có việc uyển chuyển từ chối lời mời. Thẳng đến khi Hạ Chí Thành đi xa, biểu tình bình tĩnh của anh mới xuất hiện một vết rách.

Nên làm thế nào đối mặt với Hạ Trạch chính là vấn đề nan giải nhất của anh lúc này.

________

Hoàn Chương 35.

trọng sinh chi hạ trạch [36] ám muội

*****

Lúc tan học Hạ Trạch nhận được điện thoại của quản lý tín thác, thông tri mới đó không lâu Trì Dĩ Hoành vừa gửi vào quỹ tín thác của cậu một ngàn vạn. (là quỹ mà mẹ HT đã lập lúc vừa sinh ra cậu)

Hạ Trạch: “…”

Quản lý cũng không rõ tình huống cụ thể, chỉ dựa theo quy định thông báo cho Hạ Trạch một tiếng.

Cúp máy, Hạ Trạch liền gọi tới số Trì Dĩ Hoành, muốn hỏi xem số tiền đó là sao. Điện thoại không ai nghe, bên kia đầu dây chỉ truyền tới âm thanh đô… đô… đô… Hạ Trạch không từ bỏ lại gọi thêm một lần, nhưng vẫn không ai nghe máy. Cậu nhìn thời gian, giờ chưa tới giờ tan tầm, chẳng lẽ anh đang họp? Nghĩ vậy cậu liền gửi qua một tin nhắn, ý bảo Trì Dĩ Hoành lúc có thời gian thì gọi điện cho mình.

Gửi xong, Hạ Trạch ôm hi vọng chờ đợi vài phút nhưng cuối cùng chỉ đành thất vọng cất điện thoại vào túi. Mã Thiên lỗi từ phía sau chạy tới, gào to một tiếng ‘Hạ Trạch’. Đi cùng còn cả Bạch Hiểu Tề.

Tuy đã qua thêm một ngày nhưng gương mặt Bạch Hiểu Tề vẫn xanh xanh tím tím, thoạt nhìn thực buồn cười. Hạ Trạch nhìn gương mặt nhăn nhó của đối phương thì vui sướng khi người gặp họa, muốn phì cười. May mắn còn nhớ rõ sáng nay mình cùng Bạch Hiểu Tề mới diễn vở ‘cãi nhau’, hiện giờ phải chiến tranh lạnh mới đúng, nếu diễn thì phải diễn trọn bộ, Hạ Trạch liền làm mặt lạnh.

Hai người tầm mắt tương giao, biểu tình người này càng lạnh hơn người kia. Mã Thiên Lỗi nhìn mà buồn cười, một tay kéo một người, cả ba sáp lại một chỗ.

“Giả bộ, cố mà giả bộ cho tôi!”

Hạ Trạch cười mỉm, thừa dịp Bạch Hiểu Tề không chú ý nhanh tay lẹ mắt lướt qua Mã Thiên Lỗi nhéo mặt Bạch Hiểu Tề một cái, Bạch Hiểu Tề ngao một tiếng nhất thời hấp dẫn sự chú ý của mọi người xung quanh.

“Hạ Trạch, cậu là cái tên khốn khiếp!” Bạch Hiểu Tề xoa xoa cái mặt sưng phù của mình quát.

Hạ Trạch cười ha hả. Nói tới cũng kỳ quái, Hạ Trạch đời trước quan hệ với Bạch Hiểu Tề cũng thực bình thường, hai người vẫn duy trì quan hệ hồ bằng cẩu hữu, thường xuyên tụ tập lại ăn chơi, nhưng không thân tới mức thổ lộ tâm tình. Nhưng đời này không biết bắt đầu từ khi nào, quan hệ giữa hai đứa đã bắt đầu biến hóa. Không còn là cái loại quen biết có lệ mà giống như với Mã Thiên Lỗi, có cảm giác bằng hữu thật sự.

Ba người trêu chọc lẫn nhau, dừng trong mắt Chu Tử Xương là Hạ Trạch cùng Bạch Hiểu Tề chiến tranh lạnh, Mã Thiên Lỗi đứng giữa hòa giải, Hạ Trạch cùng Bạch Hiểu Tề lại tiếp tục vui đùa như xưa. Chu Tử Xương đối với việc này không có gì nghi ngờ, tính tình Hạ Trạch chính là vậy, vô tâm vô phế không thù dai, chính là trừ bỏ đối với mình. Đã hơn một tháng rồi nhưng Hạ Trạch vẫn tỏ ra lạnh lùng, Chu Tử Xương nghĩ mãi vẫn không hiểu mình rốt cuộc đã làm gì đắc tội đối phương? Chu Tử Xương không khỏi cảm thấy may mắn, gần nhất phụ thân cùng cô cô không đặt sự chú ý lên người mình, không không đã sớm nhận ra mình cùng Hạ Trạch bất hòa, lại tiến hành dạy dỗ một phen.

Buổi tối về nhà, Chu Tử Xương không chút giấu diếm nói chuyện Bạch Hiểu Tề đánh nhau với Hạ Trạch cho phụ thân, trọng điểm chính là câu nói kia của Bạch Hiểu Tề.

Chu Chấn không tin nhìn Chu Tử Xương: “Con riêng, con khẳng định?”

Chu Tử Xương không biết cũng không khẳng định, nhưng cậu cảm thấy Bạch Hiểu Tề dám nói vậy thì khẳng định đã nghe thấy tin đồn gì đó, không giống bộ dáng nói năng bừa bãi.

Chu Chấn cau mày nghĩ nghĩ, bảo Chu Tử Xương ra ngoài, tiếp đó liền gọi điện cho Chu Hàm Thanh.

“Anh cả?” Chu Hàm Thanh có chút ngoài ý muốn: “Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”

“Trong nhà không có việc gì.” Chu Chấn rõ ràng nói: “Em gái, hiện giờ nói chuyện tiện không?”

Chu Chấn vừa nói vậy, Chu Hàm Thanh liền hiểu có chút chuyện không tiện có người ở xung quanh nghe thấy, liền im lặng bước vài bước, xác định xung quanh không có ai mới thấp giọng nói: “Hiện tại tốt lắm.”

Chu Chấn không lảm nhảm, trực tiếp kể lại chuyện Chu Tử Xương đã nói một lần, cuối cùng còn hỏi một câu: “Em có nghe qua tin nào giống vậy không?”

Chu Hàm Thanh nhất thời không nói gì, phụ nữ trước giờ đối với việc này rất mẫn cảm, mấy năm nay cùng Hạ Chí Thành ở cùng một chỗ cũng không phải chưa từng nghi ngờ Hạ Chí Thành có người bên ngoài. Chính là Hạ Chí Thành ngày thường thực sự bề bộn công việc, lại rất hiếm khi ngủ bên ngoài, bà không tìm ra chỗ nào khả nghi, vì thế liền tự an ủi mình chỉ nghi thần nghi quỷ mà thôi. Nhưng lời Chu Chấn làm bà một lần nữa hoài nghi.

Chu Hàm Thanh trầm mặc làm Chu Chấn hiểu ra gì đó, nghĩ nghĩ nói: “Chuyện này em đừng quản, cứ giao cho anh xử lý.”

“Tốt, làm phiền anh cả.”

Chu Hàm Thanh cúp điện thoại, bình ổn tâm tình, lại trở thành bộ dáng dịu dàng phóng khoáng của phu nhân phó thị trưởng. Hiện giờ bà không ở nhà mà cùng Hạ Chí Thành trở về nhà tổ. Hạ nãi nãi sinh bệnh, mọi người đều phải quay về hiếu thuận. Bà cảm giác được nhà tổ tựa hồ có chuyện, nhưng không ai nói gì, bà cũng chỉ có thể giả vờ cái gì cũng không biết.

Mấy anh em Hạ gia cùng trở về vẫn luôn canh giữ bên người Hạ nãi nãi, bà cùng hai chị dâu không hợp, chỉ có thể giả vờ lo lắng canh giữ ngoài phòng. Chu Hàm Thanh nghe điện thoại xong quay lại liền thấy hai chị dâu đang ngồi nói gì đó. Bà vừa xuất hiện thì hai người lập tức ngừng lại, trong phòng trở nên im lặng.

Chu Hàm Thanh dường như không có việc gì mỉm cười, trong lòng lại vô cùng phẫn nộ, bà gả cho Hạ Chí Thành cũng đã mười sáu năm nhưng không có cách nào dung nhập Hạ gia. Không chỉ mình Hạ Chí Thành có việc gạt bà, dường như tất cả mọi người trong Hạ gia đều vậy.

Ý niệm hiện lên trong đầu, Chu Hàm Thanh nhịn không được hỏi một vấn đề nên biết nhưng chưa từng có ai nói với mình: “Chị cả*, mẫu thân rốt cuộc sao lại sinh bệnh vậy?” (chị dâu cả)

Người được Chu Hàm Thanh gọi là chị cả chính là vợ của Hạ Chí Phi, Liễu Giai. Liễu Giai là một phụ nữ trung niên cao, hơi mập, cùng tuổi với Hạ Chí Phi. Năm đó hai người là bạn học cùng lớp, sau đó cùng tham gia hỗ trợ xây dựng, dần dần liền ở cùng nhau. Bất đồng với tính tình thành thật hơi thiên về yếu đuối của Hạ Chí Phi, Liễu Giai tính cách nóng nảy, thái độ khắt khe, cũng không được Hạ nãi nãi thích.

Nghe thấy Chu Hàm Thanh hỏi, Liễu Giai cười có lệ: “Mẫu thân dù sao cũng lớn tuổi rồi, khó tránh có lúc đau nhức.”

Chu Hàm Thanh đương nhiên không hài lòng với đáp án này, tầm mắt chuyển về phía người phụ nữ trung niên bên cạnh: “Chị hai biết không?”

Mợ hai Hạ gia phỏng chừng là người Hạ nãi nãi thích nhất trong số đám con dâu, bất đồng với Liễu Giai cùng Chu Hàm Thanh sinh ra trong gia đình nghèo khó, mợ hai Khang Uyển Nguyệt này sinh ra trong Khang gia hải thành, là tiểu thư khuê các điển hình, nói chuyện luôn nhỏ nhẹ, tính tình cũng thực ôn nhu văn tĩnh.

Khang Uyển Nguyệt tựa hồ biết chút gì, Chu Hàm Thanh cường thế như vậy làm bà có chút khó xử liếc nhìn qua Liễu Giai, hàm hồ nói: “Đại khái có quan hệ tới số tranh chữ của Tiểu Trạch đi.”

Sắc mặt Chu Hàm Thanh khẽ biến, nháy mắt tâm tư hỗn loạn, tranh chữ của Hạ Trạch? Tranh gì? Sao bà không biết? Hạ Chí Thành cũng chưa từng đề cập tới chuyện này, vì đề phòng bà sao?

Phản ứng của Chu Hàm Thanh làm Liễu Giai nhìn ra gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên ý cười trào phúng.

Tối hôm nay, lúc Hạ Trạch về tới thì trong nhà chỉ có mình Hạ Khải, phụ thân cùng Chu Hàm Thanh đều không ở.

Hạ Khải nghe thấy động tĩnh có người trở về liền kích động chạy ra, kết quả nhìn thấy là Hạ Trạch thì xụ mặt quay về phòng. Hạ Trạch chẳng thèm để tâm tới  phản ứng của Hạ Khải, hiện giờ tâm tư đều bị tin tức Hạ Chí Thành cư nhiên không ở nhà chiếm cứ. Từ hôm qua ở chỗ lão K có được thiết bị nghe lén nghe nói là tối tân nhất hiện giờ, cậu cứ tâm tâm niệm niệm nghĩ xem làm thế nào dấu nó vào phòng sách của phụ thân. Còn tưởng phải chờ thực lâu mới có cơ hội, không ngờ mới qua một ngày phụ thân đã không ở nhà.

Hạ Trạch nhanh chóng lục túi tìm thứ lão K cho, ở trong đầu thầm nhớ tới những điều quan trọng khi sử dụng, xác định đã nhớ thật kỹ mới cẩn thận đẩy cửa phòng sách.

Lúc Hạ Chí Thành ở nhà rất ghét có người tiến vào phòng sách của mình, vì thế người Hạ gia đều thực tự giác né xa nơi này, cũng chỉ có Chu Hàm Thanh thỉnh thoảng đưa thức ăn khuya mà thôi, số lần Hạ Trạch vào nơi này có thể đếm trên đầu ngón tay, ít đến đáng thương. Trước đó cậu đã nghĩ sẵn nên dấu ở đâu, sau khi tiến vào thì lập tức đi tới mục tiêu – bàn làm việc của Hạ Chí Thành. Hạ Trạch cẩn thận quỳ rạp xuống đất dán thiết bị vào dưới bàn, thử nghiệm một chút đảm bảo nó đã mở, tai nghe cũng không có vấn đề. Chờ cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nhìn thấy một phần văn kiện mở rộng trên bàn.

‘Kết Quả Sơ Thảo Cuộc Đấu Thầu Của Các Công Ty Liên Kết Khai Phá Mảnh Đất B3 Ở Thành Tây’

Hạ Trạch nhớ rõ lần trước Trì Dĩ Hoành từng nhắc tới chuyện anh gần nhất bận rộn vì một mảnh đất ở thành tây. Đời trước Hạ Trạch cố ý tránh né Trì gia vì thế không hề chú ý tới tin tức Trì gia, nhưng hình như cậu nhớ Trì gia có đấu thầu thua thua một lần, chính là lần này sao?

Hạ Trạch khẩn trương nhìn về phía cửa, hít sâu một hơi rồi cẩn thận lật văn kiện trên bàn, nhanh chóng đọc qua một lượt. Trên đó có rất nhiều điểm cậu xem không hiểu, nhưng tên công ty Trì gia cùng Chu gia liếc mắt nhìn thấy. Hạ Trạch nhanh chóng lật tới tờ cuối cùng, phần cho điểm đánh giá tư chất thì ngoài ý muốn phát hiện Trì gia thua Chu gia.

Này không có khả năng!

Cho dù Hạ Trạch cái gì cũng không hiểu nhưng cậu biết kết quả này không thích hợp. Công ty Trì gia vô luận là quy mô hay thực lực đều mạnh hơn Chu gia rất nhiều, sao có thể lại thua Chu gia? Hạ Trạch theo bản năng muốn thông tri tin này cho Trì Dĩ Hoành, lúc lấy điện thoại ra thì ánh mắt liền lóe sáng. Cậu đọc không hiểu nhưng anh họ xem hiểu là được. Ý niệm trong đầu vừa hiện, Hạ Trạch nhanh chóng chụp lại từng trang văn kiện.

Dưới sân có tiếng ô tô, Hạ Chí Thành cùng Chu Hàm Thanh đã trở lại.

Hạ Trạch vội chụp xong trang cuối cùng rồi cẩn thận khép văn kiện lại, xác định vị trí hệt như lúc đầu mới nhanh chóng rời khỏi phòng sách, bước vài bước chạy về phòng mình. Nháy mắt cửa khép lại, ngoài hành lang vang lên tiếng Hạ Chí Thành cùng Chu Hàm Thanh trò chuyện. Hạ Trạch tựa lưng vào cửa, ôm chặt ngực, chỉ cảm thấy trái tim mình đang nảy lên điên cuồng. Cậu chưa bao giờ khẩn trương đến vậy, quả thực so với lần đầu tiên ở cùng một chỗ với anh họ ở đời trước còn khẩn trương hơn.

Một phút sau, hành lang lại im lặng. Hạ Trạch thở phào một hơi, khóa kỹ cửa, mở máy tính, nghiêm túc chuyển những bức hình vừa chụp vào máy, chỉnh sửa lại theo thứ tự. Chờ cậu làm xong đã là nửa giờ sau. Hạ Trạch đang định gọi cho Trì Dĩ Hoành thì tai nghe truyền ra âm thanh. Tựa hồ cửa phòng sách bị đẩy ra, có người tiến vào trong. Chỉ chốc lát, âm thanh Chu Hàm Thanh vang lên: “Chí Thành, ngày mai còn phải về nhà tổ, anh nghỉ sớm chút đi.”

Trong phòng sách, Chu Hàm Thanh vẻ mặt thân thiết nhìn Hạ Chí Thành. Hạ Chí Thành trong lòng có tâm sự, không yên lòng trả lời có lệ.

Chu Hàm Thanh thấy vẻ mặt ông mệt mỏi, liền chầm chậm bước tới sau lưng Hạ chí Thành, nhẹ nhàng giúp ông mát xa đầu. Hạ Chí Thành vỗ vỗ tay Chu Hàm Thanh, thuận miệng nói một câu: “Về nói với anh cả, miếng đất bên thành tây kia đã định rồi, bảo anh cả để tâm một chút, đừng để tôi thất vọng.”

Trong mắt Chu Hàm Thanh lộ ra một mạt vui sướng, chính là động tác trong tay lại càng tỉ mỉ hơn. Mắt thấy Hạ Chí Thành thoải mái nhắm mắt lại, Chu Hàm Thanh vờ như không có việc gì nói: “Hôm nay Tề gia phái người tới, nói Tiểu Trạch bị đứa nhỏ nhà bên đó liên lụy nên mang chút quà qua. Em thấy đều là mấy món con trai thích, cũng không phải quá mức quý giá nên nhận lấy, chờ Tiểu Trạch về sẽ đưa cho nó.”

“Tề gia? Xảy ra chuyện gì?” Hạ Chí Thành xốc lại tinh thần.

Chu Hàm Thanh uyển chuyển kể chuyện nhà Bạch Hiểu Tề một lần, thở dài nói: “Nói ra thì Bạch Hoa cũng hơi quá đáng. Con riêng ở ngoài cho dù tốt thế nào cũng sao bằng con mình nhìn thấy từ nhỏ đến lớn? Đứa nhỏ Hiểu Tề kia anh cũng từng gặp rồi, thực ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghe nói lần này đánh tới bầm cả mặt. Giờ còn chưa nhận vào nhà đã dám hành hung như vậy, nếu nhận về Bạch gia thì Hiểu Tề còn đường sống sao?”

Chu Hàm Thanh vừa nói vừa chú ý sắc mặt biến hóa của Hạ Chí Thành. Bà thấy rõ, lúc nghe thấy con riêng thì mí mắt Hạ Chí Thành giật giật, trái tim Chu Hàm Thanh lập tức trầm xuống. Miễn cưỡng cười cười, ôn nhu nói: “Chuyện này kỳ thực cũng không liên quan tới chúng ta, chỉ là Tiểu Trạch bị vạ lây đánh trúng một đấm. Cứ để em đi xem Tiểu Trạch thế nào, Chí Thành đừng quá lo.”

Hạ Chí Thành nghe thấy Hạ Trạch bị thương thì nhíu mày, phân phó Chu Hàm Thanh đi xem thế nào, mấy thứ Tề gia đưa tới nếu không có gì thì đưa qua cho Hạ Trạch luôn.

Tai nghe phát ra tiếng Chu Hàm Thanh rời khỏi phòng. Hạ Trạch vội vàng cất tai nghe, mở máy tính giả vờ đang chơi game.

Chỉ chốc lát sau, tiếng gõ cửa vang lên. Hạ Trạch giả vờ bực bội mở cửa.

Chu Hàm Thanh tựa hồ không nhìn thấy biểu tình Hạ Trạch mang hết mấy món Tề gia tặng vào phòng, vừa nói đại khái chuyện Tề gia tới vừa thân thiết hỏi: “Tiểu Trạch, mặt còn đau không?”

Hạ Trạch tùy ý ừ một tiếng, không ngừng nhìn về phía máy tính.

Chu Hàm Thanh chú ý tới động tác của Hạ Trạch, dung túng mỉm cười: “Tiểu Trạch chơi tiếp đi, mẫu thân không quấy rầy con. Đúng rồi…” Trước lúc ra ngoài, Chu Hàm Thanh làm như lơ đãng nói: “Tiểu Trạch, con chơi thân với Bạch Hiểu Tề lắm hả?”

Hạ Trạch còn đang nghĩ Chu Hàm Thanh hỏi chuyện này để làm gì thì đã nghe bà cảm thán: “Đứa nhỏ kia thực đáng thương, bị người anh không biết từ đâu nhảy ra leo lên đầu khi dễ.”

Hạ Trạch nhăn mặt nhíu mày, Chu Hàm Thanh thấy biểu tình Hạ Trạch thì thực vừa lòng, nói thêm vài câu rồi làm ra vẻ thân thiết rời đi. Cuối cùng Hạ Trạch cũng hiểu rõ ý tứ Chu Hàm Thanh. Xem ra Chu Tử Xương đã mách lại lời Bạch Hiểu Tề, mà Chu Hàm Thanh hiển nhiên tin tưởng, cố ý làm mình chán ghét đứa con riêng bên ngoài kia.

Hạ Trạch không thể không thừa nhận Chu Hàm Thanh rất lợi hại, đồng thời cũng thực tò mò, lúc biết tới sự tồn tại của Hàn Linh bà ta sẽ làm thế nào. Nói tiếp, trừ bỏ cậu thì người có động cơ giết Hàn Linh nhất chính là Chu Hàm Thanh, nhưng Hạ Trạch cảm thấy đối với Chu Hàm Thanh mà nói, giết người là hành vi ngu xuẩn nhất, trừ phi Hàn Linh đã làm điều gì đó uy hiếp tới địa vị Chu Hàm Thanh? Chính là cái gì chứ?

Hạ Trạch suy nghĩ lung tung nửa ngày, lúc lấy lại tinh thần mới chú ý đã là mười một giờ tối. Cậu đột nhiên ý thức được anh họ không hề gọi lại cho mình, thậm chí ngay cả thói quen kiểm tra bài tập mỗi đêm cũng không có.

Có chuyện gì sao?

Hạ Trạch nhíu mày, lại gọi điện qua cho Trì Dĩ Hoành nhưng vẫn không có ai nghe máy. Cậu do dự định gọi vào số Trì gia, bất giá nhìn thời gian thì chỉ đành từ bỏ. Quá muộn rồi, cữu cữu hẳn đã ngủ, nếu đánh thức cữu cữu thì không tốt lắm. Anh họ phỏng chừng quá bận rộn đi? Hạ Trạch tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng vẫn không khỏi thất vọng. Cậu gửi những bức hình mình chỉnh sửa trước đó gửi vào mail Trì Dĩ Hoành. Sau khi xác định mail cũng không có tin đáp lại, Hạ Trạch mất mác tắt máy, chuẩn bị tắm rửa đi ngủ.

Thẳng đến khi nằm lên giường, Hạ Trạch vẫn không nhận được điện thoại của Trì Dĩ Hoành. Cậu buồn bực trở mình, vùi đầu vào chăn, trong lòng không ngừng nghĩ xem anh họ có chuyện gì? Ngay lúc cậu thất vọng nhất, tiếng di động đột nhiên reo vang. Hạ Trạch hưng phấn bật dậy cầm lấy điện thoại, cái tên hiện trên màn hình là Mã Thiên Lỗi chứ không phải Trì Dĩ Hoành.

“Alo?” Hạ Trạch ỉu xìu nói.

“Hạ Trạch, ol Q đi, tôi gửi Link qua cho cậu.” Mã Thiên Lỗi vội vàng nói.

“Cái gì?”

“Cậu xem thì biết.”

Hạ Trạch tò mò cầm điện thoại đăng nhập vào Q, Mã Thiên Lỗi rất nhanh liền gửi một đường Link qua. Cậu vừa lick vào vừa bưng ly nước đặt trên tủ đầu giường uống một ngụm.

“Phốc!”

Ngay sau đó, Hạ Trạch phun luôn ngụm nước trong miệng lên điện thoại.

Link Mã Thiên Lỗi gửi qua dẫn tới một đoạn clip, trên hành lang nào đó, Thẩm Gia Thạch đang cùng Hạ Chí Kiệt ôm hôn nồng nhiệt. Bên dưới đoạn phim là dòng tiêu đề vô cùng bắt mắt: bí mật dơ bẩn của thế gia vọng tộc, mối tình cấm kỵ của họa sĩ thiên tài!

Trong lòng Hạ Trạch chỉ có một ý niệm, đây là thật sao?

_________

Hoàn Chương 36.

2 thoughts on “Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [34.35.36]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s