Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [58.59.60]

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [58] Hàng Chuyển Phát Nhanh

[Cáo] ta để Hạ Khải gọi Hạ Trạch là anh hai, theo cách xưng hô ta dùng từ đầu truyện thì anh cả mới đúng, bất quá… ta thấy anh cả k hay gì cả :3 gọi anh hai mới ngọt ngào, vì thế mọi người đừng thấy khó hiểu nha ^_^

****

“Mấy người là ai?”

Đối với vấn đề của Hạ Trạch, đối phương hiển nhiên không có ý trả lời, chỉ ăn ý để hai người chắn ngoài cửa, ba người khác tiến về phía Hạ Trạch.

Hạ Trạch bình thường không biết cùng đám Mã Thiên Lỗi đánh nhau bao nhiêu lần, đối với mấy chuyện này căn bản không thèm để ý. Cậu biết rõ thời điểm này ra tay trước thì có lợi, lập tức móc chân kéo ghế, tiếp đó túm lấy nó quăng về phía ba người.

Hạ Khải: “…”

Trong mười bốn năm nhân sinh của Hạ Khải, cậu vẫn luôn giữ chuẩn mực của một đứa trẻ ngoan, không đánh nhau, ngay cả cãi nhau cũng không có, đương nhiên không tính Hạ Trạch. Hạ Khải gần như kinh hoàng nhìn hành vi của Hạ Trạch, nhất thời không kịp phản ứng.

Hạ Trạch quăng xong liền ném cặp sách trên bàn cho Hạ Khải, bình tĩnh nói: “Lấy di động ra bấm phím 1, gọi người tới đây.”

“Nga!” Hạ Khải lấy lại tinh thần, luống cuống tay chân nhận cặp sách Hạ Trạch, vội vàng lục tìm điện thoại.

Một hồi như vậy, ba người bị đánh cùng hai người thủ ngoài cửa lập tức phản ứng. Bọn họ nhận được lệnh hù dọa Hạ Trạch một phen, không cần đả thương đổ máu. Đám người đã tính toán rất tốt, tìm cơ hội chặn đường Hạ Trạch, tiếp đó đánh đấm vài cái uy hiếp vài câu liền dễ dàng kiếm được một số tiền. Chỉ là cả đám chờ ngoài cổng nửa ngày không thấy bóng dáng Hạ Trạch đâu, liền thử đi tới phòng học, vừa vặn nhìn thấy Hạ Trạch ở cùng một đứa nhóc. Đám người mừng rỡ, này quả thực là ông trời cũng giúp bọn họ, không cần tìm tới nơi vắng vẻ nữa. Đám người căn bản không hề xem trọng Hạ Trạch, chỉ là một học sinh bình thường, chẳng lẽ dám đánh nhau với bọn họ?

Nhưng làm bọn họ không thể ngờ là nội dung vở kịch hoàn toàn không giống tưởng tượng, thậm chí còn không đợi bọn họ mở miệng uy hiếp, đối phương đã giành trước tiên cơ. Hạ Trạch ra tay quá đột ngột, nam sinh cao lớn dẫn đầu bị cái ghế đập trúng đầu. Gương mặt đối phương nhất thời đỏ au, đau không bao nhiêu, mấu chốt là mặt mũi trước mặt đám anh em. Lúc phản ứng lại, nam sinh cao gầy lập tức túm lấy chân ghế vọt về phía Hạ Trạch.

Một nam sinh ục ịch đứng ngay phía sau người cao gầy kia vòng qua Hạ Trạch muốn tóm lấy Hạ Khải. Lúc này Hạ Khải vừa mới tìm ra di động Hạ Trạch, còn chưa kịp mở khóa. Hạ Trạch nghiêng người bảo vệ Hạ Khải, không chút do dự đá một cước về phía đối phương.

Nam sinh ục ịch bị đá lùi ra sau vài bước, người cao gầy đứng trước đã giơ ghế đập tới. Hạ Trạch theo bản năng giơ tay phải chắn, khoảnh khắc sống chết đột nhiên nhớ ra kì thi đại học sắp tới, lập tức xoay người để vai trái chịu đòn.

Một loạt động tác quá đột nhiên, Hạ Khải vừa nhấn điện thoại hô một tiếng ‘Hạ Trạch xảy ra chuyện’ thì thấy Hạ Trạch chắn trước mặt, bị đám người kia giơ ghế đập trúng. Tay cầm điện thoại của Hạ Trạch run bắn lên, không khỏi có chút nức nở: “Anh hai, anh không sao chứ?”

Hạ Trạch không  trả lời, đưa chân kéo chiếc ghế gần đó tới rồi đạp nó về phía nam sinh cao dài. Lúc người cao gầy kia bị cản lại, kẻ thứ ba liền vọt tới. Hạ Khải bối rối quăng di động trong tay thẳng vào mặt người nọ, nặng về đập ngay mắt đối phương.

“Ngao!” Một tiếng hét thảm vang lên.

“Thực xin lỗi!” Hạ Khải ném rồi mới kịp phản ứng đó là di động của Hạ Trạch, theo bản năng lập tức mở miệng nhận lỗi.

Hạ Trạch kéo Hạ Khải lùi ra sau vài bước, đá đá cái ghế bên cạnh, vội vàng nói: “Ném đi? Tựa như vừa nãy ấy.”

Hạ Khải cắn răng dùng hai tay giơ ghế lên, nhìn phía trước hỏi: “Anh hai, tên nào?”

Hạ Trạch: “…”

Hai bên đang giằng co, hai kẻ vẫn thủ ngoài cửa liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu tiến vào trong phòng học. Bọn họ đứng bên ngoài vốn định canh chừng, cứ nghĩ ba đánh hai, hơn nữa còn có một đứa nhóc thì căn bản không thành vấn đề. Không ngờ lần này cư nhiên đụng phải đá tảng, hiện giờ kiếm tiền chỉ là chuyện nhỏ, dọa người mới là chuyện lớn.

Mắt thấy năm đấu hai, Hạ Khải còn vướng tay vướng chân, Hạ Trạch đang suy nghĩ xem làm thế nào kéo dài thời gian thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở ngoài hành lang. Hạ Khải kinh hỉ nhìn về phía Hạ Trạch: “…anh hai?”

Cơ hồ khoảnh khắc Hạ Khải vừa lên tiếng, Thường Phi cùng hai vệ sĩ đã xuất hiện ở cửa. Vệ sĩ chuyên nghiệp xuất mã, đám côn đồ này căn bản không thể ứng phó. Không đợi đám người trong phòng học phản ứng, Thường Phi đã xông tới chế phục. Đám côn đồ bị bẻ ngoặc tay ra sau, vô lực run run đứng trong góc phòng.

“Hạ Trạch, cậu không sao chứ?” Thường Phi thân thiết hỏi.

Hạ Trạch lắc đầu. Thường Phi yên tâm xoay người, tùy tiện chọn ra một người trong số côn đồ. Cũng không biết anh động tay động chân thế nào mà đối phương không ngừng phát ra tiếng kêu giết heo. Thường Phi thấp giọng hỏi vài câu, đối phương quả nhiên nhanh chóng trả lời, sợ phản ứng chậm sẽ bị đánh nữa. Thẳng tới khi Thường Phi hỏi xong, bảo vệ trường học mới thở hồng hộc chạy tới, khẩn trương nhìn chằm chằm đám người Thường Phi, vẻ mặt như gặp đại địch.

“Xảy ra chuyện gì?” Đội trưởng bảo vệ nhìn một vòng, lập tức nhận ra Hạ Trạch, hướng cậu hỏi.

Hạ Trạch đơn giản kể sơ lại mọi chuyện. Mấy người này tuy mặc đồng phục nhưng rõ ràng không phải học sinh trường này, bằng không sẽ không biết gia thế Hạ Trạch mà đánh bạo chặn đánh như vậy. Vừa nghe không phải học sinh thì nhóm bảo vệ lập tức cảnh giác. Nếu học sinh trong trường xung đột thì có thể xem là chuyện nhỏ, nhưng nếu là người ngoài giả làm học sinh trà trộn vào đánh học sinh trong trường thì thực phiền. Hơn nữa đối tượng bị đánh là Hạ Trạch thì càng phiền hơn nữa.

Bảo vệ lập tức kéo đám côn đồ kia đi, bọn họ phải hỏi cung rồi mới báo lên trên giải quyết.

Đến lúc này, Hạ Trạch mới hoàn toàn thở phào. Từ lúc đám côn đồ chặn ngoài cửa lớp đến khi bảo vệ mang đi, kỳ thực chỉ là chuyện hai mươi phút. Nếu Hạ Trạch một mình thì không sao, nhưng hiện giờ còn phải bảo vệ Hạ Khải, không khỏi có chút cẩn trọng.

Hạ Khải vẫn thực ngoan ngoãn đứng bên người Hạ Trạch, lúc này thấy nguy cơ đã được giải trừ thì thật cẩn thận liếc nhìn Hạ Trạch, lấy lòng nhặt di động bị mình ném ban nãy trở lại, đưa tới trước mặt Hạ Trạch: “Anh hai, của anh này.”

Hạ Khải cứ một ngụm anh hai anh hai, Hạ Trạch có chút không thích ứng. Hạ Khải đứng bên trái, vì thế liền thuận thế vươn tay trái nhận lấy. Bất quá vừa động thì bả vai truyền tới một trận bỏng rát đau đớn.

“Tê!” Hạ Trạch nhịn không được rên một tiếng.

“Anh hai, có phải vừa nãy bị thương không?” Hạ Khải lập tức khẩn trương hỏi, nhớ rõ mới nãy Hạ Trạch vì chắn trước mặt mình bị ghế đập trúng.

Thường Phi chú ý tới động tĩnh của hai người, bước nhanh tới đỡ Hạ Trạch: “Để tôi xem thử.”

Anh cẩn thận xoay bả vai Hạ Trạch, nắn nắn vài cái thì khẳng định nói: “Không có việc gì, may mắn không tổn thương gân cốt, trở về xoa thuốc một chút, qua vài ngày sẽ ổn.”

Thường Phi tuy nói vậy nhưng trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn vì Hạ Trạch bị thương vai trái. Anh biết Hạ Trạch qua vài ngày nữa sẽ thi đại học, lỡ như bị thương tay phải thì đúng là phiền to: “Chúng ta trở về thôi.” Thường Phi đỡ Hạ Trạch đứng lên, vừa phân phó cấp dưới gọi điện thoại báo Trì Dĩ Hoành, còn phải tìm bác sĩ tới khám cho Hạ Trạch. Chuyện Hạ Trạch bị thương nói nghiêm khắc thì chính là bọn họ thất trách.

Đám vệ sĩ thu thập đồ đạc Hạ Trạch định rời đi, Hạ Khải sốt ruột đưa tay kéo Hạ Trạch lại: “Anh hai, tôi…”

Hạ Trạch bất đắc dĩ: “Cậu không về nhà sao? Để tôi bảo bọn họ đưa cậu về.”

Hạ Khải cúi đầu nói: “Tôi còn có việc chưa nói với anh.”

Hại Khải còn chưa dứt lời, Hạ Trạch liền nghĩ tới nếu không phải Hạ Khải tới, cậu đã sớm rời khỏi phòng học đi tìm Thường Phi. Cho dù trên đường về bị đám côn đồ kia chặn lại, ít nhất cũng còn Mã Thiên Lỗi cùng Bạch Hiểu Tề đánh phụ. Hiện giờ cậu bị thương chính vì Hạ Khải liên lụy.

“Có gì thì để mai đi, hôm nay cậu cứ về nhà trước đã.” Hạ Trạch đoán chừng Hạ Khải bị dọa, ngữ khí cũng dịu đi.

Hạ Khải vẫn không chịu buông: “Tôi có thể đi cùng anh không?”

Hạ Trạch: “…”

Bộ dáng này của Hạ Khải thực sự làm thích ứng không nổi! Nhìn biểu tình đáng thương hề hề của Hạ Khải, Hạ Trạch chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu: “Được rồi, bất quá phải gọi báo cho nhà biết một tiếng.”

“Ừ!”

Lúc Hạ Trạch mang theo Hạ Khải trở về Trì gia, Trì Dĩ Hoành đã chờ sẵn. Biết Hạ Trạch bị thương, biểu tình Trì Dĩ Hoành thực khó coi. Những người khác thì còn hoàn hảo, Hạ Khải thì bị dọa. Trước kia Hạ Khải không gặp Trì Dĩ Hoành nhiều nhưng thái độ của Trì Dĩ Hoành luôn rất ôn hòa, đây là lần đầu tiên thấy Trì Dĩ Hoành đen mặt, còn vô thức cảm thấy độ ấm trong phòng giảm hẳn mấy độ.

Hạ Khải ngoan ngoãn chào một tiếng, Trì Dĩ Hoành gật gật đầu, lực chú ý toàn bộ đặt trên người Hạ Trạch.

“Đau không? Bác sĩ tới rồi, để ông ấy khám một chút.” Trì Dĩ Hoành ôn nhu nói với Hạ Trạch, thái độ tương phản hoàn toàn làm Hạ Khải kinh ngạc suýt chút nữa rớt cằm xuống đất.

Trì Dĩ Hoành đỡ tay Hạ Trạch, ý bảo bác sĩ tới khám. Hạ Trạch đang định cởi áo sơ mi thì đột nhiên nghĩ tới gì đó, ngẩng đầu nhìn một đám người xung quanh, kéo áo lúng túng nói: “Kỳ thực cũng không phải quá đau, không cần khám.”

Trì Dĩ Hoành nhướng mi, rất nhanh ý thức được vấn đề của Hạ Trạch. Trong mắt hiện lên một mạt ý cười, bất quá vẫn kiên trì nói: “Sao có thể không khám? Để anh đưa em về phòng trước.”

Trở về phòng cũng được, chỉ cần không phải đứng trước mặt mọi người là tốt rồi, Hạ Trạch túng quẫn nghĩ.

Trì Dĩ Hoành đỡ Hạ Trạch đứng lên, xoay về phía Hạ Khải ôn hòa nói: “Tiểu Khải cứ ngồi đây chơi đi, anh đưa Tiểu Trạch đi bôi thuốc.”

Hạ Khải thực không hiểu bôi thuốc cần gì phải về phòng, cậu định đi theo, bất quá nhìn thấy ánh mắt cự tuyệt của Trì Dĩ Hoành thì chỉ đành gật gật đầu.

Vết thương của Hạ Trạch kì thực không tính là nặng, chỉ là vai trái bị bầm, có chút đau rát. Bác sĩ bôi dầu sau đó giúp cậu xoa nắn, Hạ Trạch đau đớn siết chặt bàn tay Trì Dĩ Hoành, cắn răng nhịn đau. Xoa xong, hiệu quả thực rõ rệt. Vết bầm ban đầu nhỏ đi rất nhiều, mà cánh tay vốn không thể cử động rốt cục cũng nâng lên một chút.

Cả quá trình bác sĩ đều không dám chớp mắt, giống như hoàn toàn không nhìn thấy những dấu hôn dày đặc trên cơ thể Hạ Trạch. Xấu hổ lúc ban đầu qua đi, tâm tư Hạ Trạch bắt đầu dồn hết vào cơn đau, không còn tinh lực dư thừa chú ý tới phản ứng của bác sĩ. Hạ Trạch vò mẻ lại sứt nghĩ, dù sao cậu cũng không quen biết vị bác sĩ này, về sau phỏng chừng không còn gặp lại nữa, bị thấy cũng mặc kệ đi.

Bác sĩ bôi thuốc xong, đặc biệt căn dặn Trì Dĩ Hoành vài câu. Tình huống của Hạ Trạch, mấy ngày này tốt nhất không nên dùng tới tay trái, buổi tối lúc đi ngủ cũng chú ý không nằm đè lên vết thương. Về phần Trì Dĩ Hoành lo lắng sẽ ảnh hưởng tới kì thi đại học, bác sĩ cam đoan Hạ Trạch tuyệt đối không bị ảnh hưởng, chỉ cần mỗi ngày đều đặn bôi thuốc, qua vài ngày là ổn.

Tiễn bác sĩ về, Trì Dĩ Hoành cẩn thận tránh đi vai trái Hạ Trạch, ôm cậu vào lòng. Lúc này anh mới có tâm tư chú ý trước đó đã xảy ra chuyện gì.

“Rốt cuộc sao lại thế này? Hạ Khải sao lại ở cùng một chỗ với em?”

Lúc Thường Phi chạy tới đã thấy Hạ Trạch cùng Hạ Khải đang giằng co với mấy tên côn đồ, trước đó phát sinh chuyện gì thì không biết. Trì Dĩ Hoành lúc đầu nghe nói Hạ Khải cùng Hạ Trạch ở cùng nhau thì có chút bất ngờ cũng có chút kỳ quái. Hai anh em này quan hệ vốn không tốt, Hạ Khải tự nhiên sao lại chạy tới tìm Hạ Trạch?

Nghe Trì Dĩ Hoành hỏi, Hạ Trạch vô thức giật giật cánh tay, nhìn về phía Trì Dĩ Hoành. Trì Dĩ Hoành lập tức cản lại: “Đừng lộn xộn.”

Hạ Trạch không có cách nào, chỉ có thể cương cứng tựa người vào lòng Trì Dĩ Hoành, hơi ngửa đầu kể chuyện.

“Hạ Khải có việc tới tìm em?” Trì Dĩ Hoành nghi hoặc nói.

“Ân!” Hạ Trạch gật gật đầu: “Bất quá chưa kịp nói gì thì mấy tên côn đồ kia đã chạy tới, Hạ Khải phỏng chừng bị dọa. Đúng rồi, anh họ, anh cảm thấy người sai khiến bọn người kia là ai? Trần Huy?”

“Thường Phi đã hỏi rồi, không phải người của Trần Huy, bất quá khẳng định ông ta không thoát khỏi liên quan.”

Hạ Trạch khó hiểu: “Trần Huy làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?”

Trần Huy muốn cái gì, Trì Dĩ Hoành cũng không đoán ra. Bất quá Trần Huy đã dám ra tay với Hạ Trạch thì nên chuẩn bị tinh thần nhận lấy lửa giận của Trì gia, nên trả một cái giá lớn.

Hai người không ở trong phòng lâu, Hạ Trạch nhớ rõ Hạ Khải vẫn còn một mình ở dưới lầu. Hạ Trạch vừa mới đi xuống thì Hạ Khải đã kích động nhìn qua: “Anh hai, anh không sao chứ?”

Hạ Trạch thật sự không quen Hạ Khải nhiệt tình với mình như vậy, có chút mất tự nhiên gật gật đầu. Hạ Khải cao hứng đi tới bên cạnh, thế chỗ Trì Dĩ Hoành đỡ tay Hạ Trạch, thật cẩn thận nói: “Để em.”

Trì Dĩ Hoành: “…”

Hạ Trạch nhịn cười liếc mắt nhìn Trì Dĩ Hoành một cái, thuận miệng hỏi Hạ Khải: “Đúng rồi, cậu tìm tôi có chuyện gì?”

Sắc mặt Hạ Khải lập tức xụ xuống, do dự vài giây mới cúi đầu lấy một cái camera mini màu đen đưa tới trước mặt Hạ Trạch, nhỏ giọng nói: “Anh hai, này cho anh, là món đồ mà tôi nói lần trước.”

Tầm mắt Hạ Trạch dừng ở lòng bàn tay Hạ Khải, trong lòng khẽ động, ngẩng đầu nhìn về phía Trì Dĩ Hoành. Trì Dĩ Hoành cũng nhìn cậu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

__________

Hoàn Chương 58.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [59] Làm Nền

******

Camera mini mà Hạ Khải mang tới thoạt nhìn giống một cái thẻ nhỏ hình chữ U, không hề bắt mắt. Cắm vào máy tính thì bên trong có một đoạn phim. Diễn viên chính là Trần Huy, đồng thời còn có âm thanh của một người khác, là Thẩm Gia Thạch. Hình ảnh trong đoạn phim đại khái là bãi đỗ xe Thiên Hải hội quán, tuy là buổi tối nhưng vì có tầm nhìn đêm nên hình ảnh rất rõ, cuộc nói chuyện giữa hai người cũng thực rõ ràng, không hề có một tia tạp âm.

Hạ Trạch xem xong đoạn phim, có chút do dự nhìn về phía Trì Dĩ Hoành: “Thẩm Gia Thạch rốt cuộc có ý gì?”

Tuy Hạ Khải nói lúc ký nhận hàng thì trên đó không hề ghi tên hay thông tin gì của người gửi, nhưng góc độ quay đã chứng minh người quay đoạn phim này chính là Thẩm Gia Thạch, mà người gửi camera tới cũng chính là cậu ta.

Trì Dĩ Hoành nhăn mặt nhíu mày, lời ít ý nhiều nói: “Bất an hảo tâm.”

Xem cuộc thương lượng giữa Thẩm Gia Thạch cùng Trần Huy trong đoạn phim, Thẩm Gia Thạch hiển nhiên muốn dựa vào Trần Huy để xuất ngoại, này thuyết minh cậu ta không nghĩ tới khả năng Trần Huy sẽ giết người diệt khẩu, vì thế đã không tính toán tới biện pháp dự phòng. Này cũng là nguyên do Thẩm Gia Thạch lén quay lại đoạn nói chuyện của hai người, trước lúc gặp chuyện còn gửi nó cho Hạ Trạch, muốn trả đũa Trầm Huy một phen. Chính là Thẩm Gia Thạch không hiểu được con người Trần Huy, ngược lại cuối cùng tự đưa mạng mình lên cửa.

Trì Dĩ Hoành nghĩ mãi vẫn không hiểu Trần Huy rốt cuộc vì sao lại nhắm tới Hạ Trạch, muốn từ tay Hạ Trạch lấy được thứ gì, hiện giờ đoạn phim này chính là đáp án. Mặc kệ là Thẩm Gia Thạch trước khi chết đã nói ra tên Hạ Trạch hay Trần Huy tự tra, tóm lại Hạ Trạch là bị Thẩm Gia Thạch liên lụy. Đối phương lựa chọn Hạ Trạch làm người nhận hàng, căn bản là không có ý tốt.

Bản thân Hạ Trạch cũng hiểu được điểm này, thở dài, Thẩm Gia Thạch đã chết, cậu không thể so đo với một người đã chết, vấn đề hiện giờ là làm sao xử lý đoạn phim kia?

“Chúng ta tìm phóng viên tung đoạn phim này ra sao?” Hạ Trạch hỏi. Trần Huy tìm cậu gây phiền toái cũng vì nó, cậu mới không tốt bụng đến mức không làm gì cả. Về phần giao dịch với Trần Huy, Hạ Trạch cười nhạt. Cho dù cậu mang đoạn phim này đổi lấy sáu bức họa, liệu Trần Huy tin tưởng cậu không giữ lại bản copy sao? Không chừng phía sau đã lập sẵn thủ đoạn chờ cậu.

Hiện giờ trên mạng có đủ suy đoán về cái chết của Thẩm Gia Thạch. Hạ Chí Kiệt cùng Hạ Tân tuy đã bị cảnh sát mới tới phối hợp điều tra vài lần, nhưng trước mắt không có chứng cớ nào chứng minh cái chết của Thẩm Gia Thạch có liên quan tới bọn họ, vì thế vụ án của Thẩm Gia Thạch vẫn còn đang điều tra, chưa được phá. Trong đoạn phim này, Thẩm Gia Thạch rõ ràng nói muốn trả thù Hạ gia, nhưng thực tế cũng ngầm ám chỉ Trần Huy có lục đục với Hạ gia. Càng làm Trần Huy khó ăn nói là ngày trước Thẩm Gia Thạch vừa tới tìm thì hôm sau đã chết ngoài vùng ngoại ô Hải thành. Trần Huy có thể nói Thẩm Gia Thạch chết vì Hạ gia trả thù thì Hạ gia đồng dạng cũng có thể nói Trần Huy giết người diệt khẩu vu oan Hạ gia. Bởi vậy, điều Hạ Trạch nghĩ tới trước hết là tung ra đoạn phim này, gây chút phiền toái cho Trần Huy.

Trì Dĩ Hoành có chút trầm ngâm: “Tung thì khẳng định phải tung, nhưng chúng ta không phải lựa chọn tốt nhất.”

“Sao cơ?”

Trì Dĩ Hoành ngồi xuống bên cạnh Hạ Trạch, xoa mặt cậu nhẹ giọng nói: “Anh nghĩ nên giao đoạn phim này cho… dượng, để ông xử lý.” Lúc nhắc tới Hạ Chí Thành, Trì Dĩ Hoành ngừng một chút, quan sát phản ứng của Hạ Trạch.

Hạ Trạch không khỏi sửng sốt, tiện đà trầm mặc. Từ lúc nghe thấy đoạn ghi âm kia, Hạ Trạch bắt đầu nảy sinh cảm giác bài xích mãnh liệt với phụ thân. Cậu muốn tung đoạn phim này lên mạng chủ yếu vì trả thù Trần Huy, không phải muốn giải vây cho phụ thân.

“Vì cái gì?” Hạ Trạch khó hiểu.

Trì Dĩ Hoành kiên nhẫn nói: “Việc gì ra việc đó. Chuyện cô cô chúng ta nhất định phải tra ra sự thật. Đến khi đó mặc kệ kẻ đó là ai, chúng ta sẽ vì cô cô mà đòi lại công đạo. Nhưng trước khi sự việc điều tra rõ, chúng ta có thể xem dượng là một đồng minh, đoạn phim này nếu để ông ấy tung ra thì hiệu quả rất tốt. Hơn nữa nếu cộng thêm một vài thứ thì lần này đủ để dìm chết Trần Huy.”

“Hơn nữa em quên chuyện Hạ Khải nói mình tìm được camera ở đâu sao?” Trì Dĩ Hoành nói tiếp: “Nếu không có gì ngoài ý muốn thì trong tay Chu gia hiện giờ khẳng định cũng có một bản. Bất luận là Tiểu Trạch hay Chu ra tung đoạn phim này ra, dượng đều có thể nương theo nó mà đảo nghịch tình thế, chỉ khác ở chỗ ông có nắm quyền chủ động hay không mà thôi. Nếu hiệu quả cuối cùng đều giống nhau, không bằng chúng ta chủ động bán một nhân tình cho dượng.”

Khác với Hạ Trạch hành động theo cảm tính, Trì Dĩ Hoành suy nghĩ thấu triệt hơn. Hạ gia tuy thực làm anh chán ghét, nhưng hiện giờ so ra sự uy hiếp của Trần Huy với Hạ Trạch lớn hơn Hạ gia rất nhiều. Tục ngữ nói chỉ có ngày ngày làm trộm khó bề ngàn ngày phòng trộm. Bắt đầu từ ngày đầu tiên Trần Huy tới tìm Hạ Trạch, Trì Dĩ Hoành đã nảy sinh cảnh giác. Trì gia tuy đứng ở trung lập, không muốn tham gia màn tranh đoạt giữa Hạ Chí Thành cùng Tôn Đức Nguyên, nhưng Trần Huy dám đụng tới Hạ Trạch tức là chạm vào vảy ngược Trì gia. Trì Dĩ Hoành nhiều ngày nay vội vàng hợp tác với Lý Minh Hiên, nhưng cũng không quên dành thời gian gặp Mặc Ngự vài lần.

Mặc Ngự trước đó đã cùng Trần Huy hợp tác mấy năm, trong tay có không ít tài liệu về Trần Huy. Lần này manh mối Hạ Chí Thành cùng Tôn Đức Nguyên tranh nhau vừa lộ ra, Mặc Ngự liền dứt khoát chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Di Nhiên cư trong tay cho Trần Huy, hoàn toàn vạch rõ giới hạn. Trì Dĩ Hoành tìm tới Mặc Ngự, tuy Mặc Ngự cảm thấy ngoài ý muốn nhưng cũng không cự tuyệt ý tứ Trì Dĩ Hoành, chính là hai người vẫn muốn tìm một cơ hội thích hợp ra tay. Nhưng hành động hôm nay của Trần Huy đã triệt để chọc giận Trì Dĩ Hoành, làm anh không chút do dự muốn giúp Hạ Chí Thành một phen, sau đó nhờ thế lực của Hạ Chí Thành dìm chết Trần Huy. Về phần Tôn Đức Nguyên đứng sau Trần Huy thì phải xem bản lĩnh của Hạ Chí Thành.

Ý tứ của Trì Dĩ Hoành, Hạ Trạch nghe hiểu. Nói đến nói đi thì hành động tìm người tới gây chuyện của Trần Huy hôm nay đã kích động Trì Dĩ Hoành, cảm thấy sự an toàn của cậu quan trọng hơn những thứ khác. Sau khi hiểu rõ, Hạ Trạch đưa tay kéo Trì Dĩ Hoành, sáp tới hôn lên mặt anh một cái, gật đầu nói: “Tốt!”

Trì Dĩ Hoành nhất thời mỉm cười, thực thân thiết xoa tóc Hạ Trạch, cam đoan nói: “Yên tâm, sẽ không cho không, phải cho dượng trả một cái giá thích đáng.”

Nhân tình của Hạ Trạch không dễ kiếm như vậy!

“Cái giá gì?” Hạ Trạch tò mò.

Trì Dĩ Hoành cười cười: “Qua vài ngày nữa Tiểu Trạch sẽ biết.”

Hai người thống nhất ý kiến, Trì Dĩ Hoành tính toán sáng sớm mai sẽ tới tìm Hạ Chí Thành.

“Nhanh như vậy?”

Trì Dĩ Hoành gật đầu: “Nếu trong tay Chu gia cũng có một phần, chúng ta nên giành trước Chu gia một bước, bằng không không phải lỗ vốn rồi sao?”

Trì Dĩ Hoành tuy trêu chọc nhưng cũng là sự thật. Hạ Trạch ngẫm tới hành động lấy được đoạn phim nhưng không hề nói cho phụ thân biết của Chu Hàm Thanh, trong lòng cảm thấy thực châm chọc.

Nói xong chuyện đoạn phim, Hạ Trạch liền muốn đi xem Hạ Khải. Sau khi đưa camera cho Hạ Trạch, Hạ Khải liền một mình ở trong phòng Hạ Trạch làm bài, không tiếp tục dính bên cạnh Hạ Trạch. Mặc kệ Hạ Khải xuất phát từ nguyên nhân gì mà tìm tới, bắt đầu từ lúc Hạ Khải đem camera tới, Hạ Trạch liền sinh ra cảm giác có trách nhiệm với đứa em này. Trước kia cậu vẫn biết Hạ Khải là em trai, mà mình cũng chính là anh trai Hạ Khải, nhưng căn bản không hề có ý thức của người làm anh, bất quá hiện giờ hình như cậu đã bắt đầu hiểu được ý nghĩa của anh trai là gì.

Hạ Trạch đẩy cử phòng liền thấy Hạ Khải ngoan ngoãn ngồi trên bàn nghiêm túc làm bài.

Nghe thấy động tĩnh, Hạ Khải nhanh chóng quay đầu lại, do dự gọi một tiếng: “Anh hai.”

Hạ Trạch giống như đã quen với cách gọi của Hạ Khải, đáp một tiếng rồi đi tới bên cạnh, hỏi thử: “Có biết làm bài không đó?”

Hạ Khải buộc miệng: “Đương nhiên rồi, tôi là học sinh đứng đầu đó, tưởng tôi ngốc giống anh chắc?”

Hạ Trạch: “…”

Thằng nhóc này!

Hạ Khải nói xong mới ý thức được mình nói gì, lén nhìn Hạ Trạch, bộ dáng lo sợ Hạ Trạch sẽ tức giận. Hạ Trạch chỉ đành giả vờ không để ý lộ ra một nụ cười, kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ Khải, rất nhanh đổi chủ đề: “Đói bụng không? Cũng sắp tới giờ cơm rồi.”

Hạ Khải lắc đầu, do dự nhìn Hạ Trạch, tựa hồ có chuyện muốn hỏi.

“Làm sao vậy?” Hạ Trạch đặc biệt kiên nhẫn nói.

Hạ Khải cố dồn dũng khí, hỏi: “Anh hai, có phải mẹ tôi vẫn luôn đối xử không tốt với anh?”

Hạ Trạch sửng sốt một chút, che dấu mỉm cười: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

Hạ Khải cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Món đồ kia có phải rất quan trọng không? Tôi tìm khắp nơi trong nhà cũng không thấy, rõ ràng là mẫu thân đã lấy nó đi, thế nhưng lại gạt tôi nói không biết. Tôi nghe bà nói chuyện với cậu, nói anh hai…”

Hạ Khải không nói thêm gì nữa. Giờ nó chỉ mới mười bốn tuổi, thực khó lý giải mẹ mình rõ ràng biểu hiện thực thiên vị Hạ Trạch, nhưng vì cái gì Hạ Trạch lại dùng giọng điệu như vậy, cứ như mẹ căn bản không hề thích anh ta. Kia mấy năm qua nó nghĩ mẹ mình bất công đều là giả sao?

Hạ Trạch không biết nên làm thế nào trả lời vấn đề này. Lúc cậu cùng Hạ Khải cãi nhau thì thực tự nhiên, không hề khách khí chút nào. Nhưng Hạ Khải hiện giờ lại là cái dạng này, mà cậu cũng chỉ vừa ý thức được trách nhiệm của kẻ làm anh, không thể nào nói ra mấy câu nặng lời.

Hạ Trạch buồn bực nghĩ, Hạ Khải trước kia cùng Hạ Khải bây giờ đều thực phiền toái, nhưng cậu lại không thể không quản. Hạ Trạch cân nhắc mở miệng nói: “Cậu cũng biết, mẹ tôi cùng mẹ cậu không phải một người, mà người làm mẹ sẽ luôn thiên vị con mình. Bà ta thích cậu, không thích tôi cũng thực bình thường, tất cả mọi người đều như vậy.”

Hạ Khải lắc đầu, thấp giọng nói: “Không phải, không phải vì mẹ thích tôi, mà là…” Mà là bà rõ ràng không thích anh hai nhưng lại làm bộ như rất thích, thậm chí còn làm cho những người khác đều nghĩ mẹ thích anh hai, đây chính là điều thật sự làm Hạ Khải không thể tiếp nhận.

Hạ Trạch thở dài một hơi, đại khái hiểu được ý tứ Hạ Khải. Mặc kệ Chu Hàm Thanh thế nào, trong lòng Hạ Khải đó vẫn là mẹ mình, là tượng trưng cho điều tốt đẹp nhất. Nhưng đột nhiên có một ngày, Hạ Khải phát hiện Chu Hàm Thanh căn bản không giống mình nghĩ, khó trách có cảm giác tín ngưỡng sụp đổ.

Hạ Trạch nghĩ, cậu đối với Hạ Chí Thành tựa hồ cũng là vậy, chẳng qua Hạ Chí Thành so với Chu Hàm Thanh còn thái quá hơn gấp trăm lần, mà cậu có tấm đệm tâm lý từ đời trước nên mới ít rối rắm hơn. Càng may mắn hơn chính là cậu có Trì Dĩ Hoành bên cạnh, có thể tùy ý phát tiết bất mãn đối với phụ thân, mà anh sẽ luôn bao dung cậu, không để ý tới mặt khác. Từ Trì Dĩ Hoành đổi thành cậu, cậu lại không có biện pháp nói thẳng với Hạ Khải những chuyện xấu của Chu Hàm Thanh, nhưng bảo cậu nói tốt về bà ta thì lại nói không nên lời.

Hạ Trạch lén thay đổi quan niệm, học theo bộ dáng Trì Dĩ Hoành lúc an ủi mình, đưa tay xoa tóc Hạ Khải, khẳng định nói: “Mặc kệ thế nào, tôi vẫn là anh của cậu.”

“Thật sự?”

Hạ Trạch gật gật đầu.

Hạ Khải cẩn thận liếc nhìn Hạ Trạch, lập tức nói: “Vậy tối nay tôi có thể ngủ cùng anh không?”

“Không được!” Người cự tuyệt không phải Hạ Trạch mà là Trì Dĩ Hoành vừa đẩy cửa bước vào.

Thái độ Trì Dĩ Hoành thực ôn hòa nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên quyết: “Tiểu Trạch bị thương, buổi tối ngủ cần người chiếu cố. Tiểu Khải ngày mai còn phải tới trường, không thể bị ảnh hưởng.”

Lý do quá chính đáng, Hạ Khải chỉ đành ngoan ngoãn đáp ứng. Trì Dĩ Hoành mỉm cười, trong lòng thầm quyết tâm ngày mai phải đuổi Hạ Khải về nhà.

_________

Hoàn Chương 59.

Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [60] Giao Dịch

*****

Buổi tối Hạ Khải ở lại Trì gia không về nhà, người không thể tiếp nhận nhất chính là Chu Hàm Thanh.

Vì sợ Chu Hàm Thanh phản đối, Hạ Khải không dám tự mình nói với bà mà gọi điện báo Hạ Chí Thành. Hạ Chí Thành tuy có chút ngoài ý muốn nhưng cũng không nói thêm gì. Lúc ông nói chuyện Hạ Khải ngủ lại Trì gia cho Chu Hàm Thanh, Chu Hàm Thanh theo bản năng sửng sốt một chút, trong đầu thầm đảo một vòng, dưới ánh nhìn chăm chú của Hạ Chí Thành mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Tiểu Khải thật là…” Chu Hàm Thanh nhất thời không biết nói gì, cười cười bổ sung: “Tiểu Trạch đã sắp thi đại học, nó còn tới quấy rầy.”

Chu Hàm Thanh không nhắc tới thì Hạ Chí Thành cũng không để ý, lúc này mới nhận ra chỉ còn một tuần nữa Hạ Trạch sẽ thi đại học. Tựa hồ sau chuyện Thẩm Gia Thạch, Hạ Trạch liền không về nhà, toàn ở Trì gia. Gần nhất ông cũng bận tới sứt đầu mẻ trán, sự tình chồng chất nên không quản tới Hạ Trạch. Hiện giờ ngẫm lại, lần gặp mặt Hạ Trạch cuối cùng hình như chính là lần Hạ Trạch náo loạn ở nhà tổ lần trước. Sau đó, Hạ Trạch liền im lặng, không còn ầm ĩ nữa.

Hạ Chí Thành ngừng một chút, căn dặn Chu Hàm Thanh: “Em tìm thời gian gọi điện cho Hạ Trạch, hỏi nó trước lúc thi đại học có muốn về nhà ở không?”

“Dạ.” Chu Hàm Thanh cười đáp.

Hạ Chí Thành do dự một chút, tựa hồ còn muốn nói thêm gì đó, Chu Hàm Thanh nhìn ra, nhưng đợi vài giây thì lại nghe Hạ Chí Thành nói: “Không có việc gì, anh lên phòng sách đây.”

Chu Hàm Thanh nhìn theo bóng Hạ Chí Thành, trong lòng đại khái đoán được ý đối phương. Phỏng chừng lời bà đã gợi lên tâm tư cha hiền, đáng tiếc đã bỏ bê Hạ Trạch quá lâu, cộng thêm chuyện di sản, hiện giờ bản thân Hạ chí Thành cũng hiểu Hạ Trạch không muốn về nhà, muốn làm cha hiền cũng không có cơ hội.

Chu Hàm Thanh châm chọc nhếch khóe miệng, Hạ Trạch như hôm nay không thể không nói chính là công lao của Hạ Chí Thành. Giờ muốn làm cha hiền thì đúng là…

Chờ Hạ Chí Thành đi rồi, Chu Hàm Thanh xoay người về phòng. Việc Hạ Chí Thành bảo gọi cho Hạ Trạch không tính là gì, điều bà càng để ý hơn chính là Hạ Khải. Sao Hạ Khải đột nhiên lại tìm Hạ Trạch? Lại còn ngủ lại Trì gia? Chuyện này ẩn ẩn làm bà cảm thấy bất an không nói nên lời, tựa hồ có chuyện gì đó bà không hay biết đang diễn ra.

Mỗi khi trong lòng có chuyện bứt rứt, Chu Hàm Thành có thói quen thu dọn phòng ốc, tìm chuyện phân tán tư tưởng, lần này cũng không ngoại lệ. Lúc sửa sang lại ngăn kéo thì mới phát hiện cái camera mini mình giấu bên trong không thấy đâu. Sắc mặt Chu Hàm Thanh đại biến, lại cẩn thận tìm lại một lần, xác định thật sự không thấy.

Ở Hạ gia, Chu Hàm Thanh cùng Hạ Chí Thành đều có phòng riêng. Lúc đầu vì Hạ Chí Thành có lúc làm việc quá khuya, không muốn quấy rầy Chu Hàm Thanh nên tùy tiện nghỉ ngơi ở phòng khác. Tới sau này, dần dần biến thành Hạ Chí Thành có phòng riêng. Chính là phòng hai người có một cánh cửa nối liền, vì thế có thể xem là phòng xép lớn. Bình thường Hạ Chí Thành sẽ không lục lọi đồ đạc Chu Hàm Thanh, vì thế sẽ không nhìn thấy camera, người đầu tiên Chu Hàm Thanh nghĩ tới chính là Hạ Khải. Liên hệ tới chuyện Hạ Khải vốn không thân thiết gì nhưng đột nhiên lại chạy tới tìm Hạ Trạch, trái tim Chu Hàm Thanh kịch liệt nảy lên.

Lấy lại bình tĩnh, gọi điện cho Hạ Khải.

Lúc đó Hạ Khải đang bị Trì Dĩ Hoành lừa gạt, xem cánh tay Hạ Trạch hệt như hàng dễ vỡ, thật cẩn thận duy trì khoảng cách nhất định với đối phương. Nghe thấy tiếng chuông di động, Hạ Khải nhìn một cái, mất tự nhiên tìm cớ chạy ra ngoài nghe điện thoại.

“Mẫu thân.”

Nghe thấy tiếng Hạ Khải, Chu Hàm Thanh cố nén cảm xúc, ôn hòa nói: “Tiểu Khải, phụ thân nói đêm nay con ở lại Trì gia?”

Hạ Khải ấp úng dạ một tiếng, Chu Hàm Thanh nhẹ giọng trách cứ: “Anh trai sắp thi đại học rồi, sao con lại tới quấy rầy chứ?”

“Con…”

“Được rồi.” Chu Hàm Thanh đánh gãy lời Hạ Khải, cười nói: “Ngày mai về sớm một chút, biết chưa?” Không đợi Hạ Khải trả lời, Chu Hàm Thanh làm như lơ đãng nói: “Đúng rồi, Tiểu Khải có thấy một cái thẻ nhỏ nhỏ hình chữ U màu đen trong phòng mẫu thân không?”

“Chữ U? Cái gì hình chữ U?” Hạ

Khải hỏi ngược lại.

Phản ứng Hạ Khải không giống đang nói dối, Chu Hàm Thanh sửng sốt một chút, trong lòng bắt đầu do dự, chẳng lẽ không phải Tiểu Khải lấy? Bà lại thử hỏi vài câu, nhưng Hạ Khải sống chết nói mình không biết gì cả, Chu Hàm Thanh nghi ngờ cúp điện thoại, trong lòng lại bất an.

Hạ Khải rối rắm siết chặt di động, này là lần đầu tiên mình nói dối mẫu thân. Nhưng cái camera mini kia vốn là của anh hai, mình trả lại cho anh hai là đúng mà, cũng không thể xem là làm chuyện xấu. Dù sao nếu mẫu thân có hỏi thì mình cứ liều chết không nhận, xem bộ dáng mẫu thân đặt nó trong tủ thì phòng chừng cũng không cần dùng tới, chắc qua vài ngày liền quên chuyện này thôi. Hạ Khải thầm nói với chính mình như vậy, rối rắm trong lòng cũng giảm bớt.

Hạ Khải bên này thầm xây dựng tâm lý, bên kia sau khi cúp điện thoại, tầm mắt Chu Hàm Thanh liền hướng về phía phòng sách. Nếu không phải Hạ Khải thì chẳng lẽ là Hạ Chí Thành? Bà không khỏi bồn chồn, nghĩ lại xem mấy ngày nay Hạ Chí Thành có biểu tình nào bất thường hay không? Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm ra điểm nào không thích hợp, trong lòng lại càng bất an hơn. Tìm không thấy camera, đoạn phim trong tay Chu gia không thể lộ ra ngoài, kia chẳng phải lãng phí một cơ hội tốt sao? Chu Hàm Thanh nghĩ vậy thì thực buồn bực, muốn tìm Chu Chấn bàn bạc một phen. Nhưng di động Chu Chấn gọi thế nào cũng không thông, gọi về nhà thì được báo là không ở. Suốt cả buổi tối, Chu Hàm Thanh cứ một mực nghĩ đến chuyện này. Bà không dám thử Hạ Chí Thành, mà Hạ Khải lại sống chết không nhận, Chu Hàm Thanh lăn qua lộn lại, cả buổi tối cũng ngủ không yên.

Sáng sớm hôm sau, Trì Dĩ Hoành tới Hạ gia, tùy tay lấy danh nghĩa đưa Hạ Khải tới trường. Về phần Hạ Trạch, Trì Dĩ Hoành đã gọi điện cho chủ nhiệm lớp xin nghỉ, trước lúc thi đại học, anh không tính toán để Hạ Trạch tới trường nữa.

Trì Dĩ Hoành tới làm Hạ Chí Thành thực bất ngờ, đồng dạng còn có Chu Hàm Thanh. Trì Dĩ Hoành khách khí chào Chu Hàm Thanh một tiếng, khéo léo biểu thị mình có việc muốn bàn riêng với Hạ Chí Thành.

Trong phòng sách Hạ gia, tầm mắt Trì Dĩ Hoành khẽ đảo qua bàn làm việc Hạ Chí Thành, anh nhớ rõ từng nghe Hạ Trạch nói thiết bị nghe lén được gắn ngay dưới bàn làm việc. Nghĩ tới nhóc hư hỏng kia hiện giờ rất có thể đang nằm trong nhà đeo tai nghe nghe mình cùng Hạ Chí Thành nói chuyện, trong mắt Trì Dĩ Hoành lộ ra ý cười, sắc mặt cũng không khỏi trở nên nhu hòa.

“Dĩ Hoành, có chuyện gì sao?” Hạ Chí Thành chủ động mở miệng nói.

Trì Dĩ Hoành gật gật đầu, dấu đi ý cười trong mắt, trở nên nghiêm túc.

“Dượng, có một đoạn phim tôi nghĩ dượng nên xem.”

“Cái gì?”

Trì Dĩ Hoành không nói gì, chỉ đưa thẻ chữ U cho Hạ Chí Thành, bảo ông gắn vào máy tình tự mình xem. Hạ Chí Thành hồ nghi nhận lấy, nhanh chóng mở tập tin duy nhất chứa bên trong. Trì Dĩ Hoành nghe thấy đoạn đối thoại mình đã nghe rất nhiều lần vang lên, sắc mặt Hạ Chí Thành cũng theo đó mà dần biến ảo.

Mất tự nhiên lúc ban đầu qua đi, ông thoáng liếc nhìn Trì Dĩ Hoành, vẻ mặt thực ngưng trọng. Đợi đoạn phim chiếu hết, Hạ Chí Thành thở phào một hơi, gian nan lộ ra một nụ cười với Trì Dĩ Hoành.

“Dĩ Hoành, đoạn phim này ở đâu mà có?”

Trước khi tới, Hạ Trạch đã dặn qua, đoạn phim này tốt nhất đừng kéo Hạ Khải vào. Tuy Hạ Trạch rất muốn nhân cơ hội này vạch mặt Chu Hàm Thanh cùng Chu Chấn với phụ thân, nhưng nghĩ tới Hạ Khải, Hạ Trạch vẫn cố nhịn xuống. Nếu làm rõ thì Chu Hàm Thanh đã lén trộm đồ của cậu, mà Hạ Khải thì lại trộm ngược lại rồi mang tới cho cậu, Hạ Trạch kì thực không sao cả, nhưng Hạ Khải thì có chút khó xử.

Hạ Trạch còn thực buồn rầu hỏi Trì Dĩ Hoành, mình làm vậy có đúng hay không? Nếu là trước kia cậu mới không để tâm tới tình cảnh của Hạ Khải, nhưng bắt đầu từ lúc Hạ Khải gọi cậu là anh hai, cậu bắt đầu có cảm giác nên có trách nhiệm với đứa em này. Trì Dĩ Hoành khi ấy cười cười xoa tóc Hạ Trạch, quân tử có việc nên làm việc không nên làm. Nếu Hạ Trạch vì trả thù mà cái gì cũng không để tâm thì anh sẽ không thích Hạ Trạch như vậy.

Bởi thế, nghe thấy nghi vấn của Hạ Chí Thành, Trì Dĩ Hoành chỉ cười cười lảng tráng vấn đề này.

Hạ Chí Thành không hài lòng, bất quá cũng không có cách nào, chỉ đành chủ động nhảy qua đề tài này, nhắc tới chuyện khác.

“Về những chuyện mà Thẩm Gia Thạch nói, Dĩ Hoành…”

“Dượng!” Trì Dĩ Hoành đánh gảy lời ông: “Tôi tin những lời Thẩm Gia Thạch nói không phải sự thật, dượng sao có thể tính kế Tiểu Trạch.”

Trì Dĩ Hoành mang theo ý cười bình tĩnh nói, Hạ Chí Thành nhát mắt cảm thấy gương mặt mình nóng bừng. Trì Dĩ Hoành giống như không thấy bộ dáng xấu hổ của Hạ Chí Thành, tự nhiên biểu thị trong tay mình còn còn một ít thứ, có thể giúp được Hạ Chí Thành.

Hạ Chí Thành tức giận nhưng ngoài mặt giả vờ không để ý hòa ái nhìn Trì Dĩ Hoành cười cười, trong lòng thì nghẹn khuất không nói nên lời. Nói ra thì, thay vì Trì Dĩ Hoành, Hạ Chí Thành lại càng nguyện ý giao tiếp với Trì Thủ Chính. Có lẽ nghĩ tới phân nhân tình giữa các bậc trưởng bối, Trì Thủ Chính không quá gay gắt hay hùng hổ như Trì Dĩ Hoành.

Hạ Chí Thành nuốt xuống ngụm khí nghẹn trong lòng, cười nói: “Dĩ Hoành nói phải. Số tranh chữ kia cơ bản đã được sắp xếp lại, để tìm thời gian chúng ta về nhà tổ đối chiếu lại một lần, coi như chính thức giao lại cho Tiểu Trạch.”

Trì Dĩ Hoành gật gật đầu: “Tốt. Này vốn là của Tiểu Trạch, cũng đến lúc nên giao cho em ấy.”

Hạ Chí Thành muốn dùng số tranh chữ ở nhà tổ để đổi mấy thứ trong tay anh, sao có thể chứ? Kia vốn là của Hạ Trạch, có nghe qua chuyện dùng đồ của mình đổi lấy thứ của chính mình sao?

Ẩn ý của Trì Dĩ Hoành, Hạ Chí Thành hiểu được, vẻ mặt lập tức xụ xuống nhưng rất nhanh liền mỉm cười: “Số tranh đó vẫn còn thiếu sáu bức, bác hai nói sẽ gửi tiền lại cho Tiểu Trạch. Cô cô con năm đó có lập một tài khoản cho Tiểu Trạch, số tiền này trực tiếp chuyển vào đó, được không?”

Trì Dĩ Hoành vẻ mặt thản nhiên, khách khí nói: “Bác hai tốn kém rồi.”

Cứ việc trong lòng đã chuẩn bị đưa mấy thứ này cho Hạ Trạch, nhưng tới hiện giờ Trì Dĩ Hoành vẫn kiên trì không hề lơi lỏng, Hạ Chí Thành có chút dằn lòng không được, dứt khoát nói: “Dĩ Hoành, ý anh là gì đây?”

Trì Dĩ Hoành vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Hạ Chí Thành: “Trên người Hạ Trạch chảy huyết mạch Trì gia, vì thế những của em ấy Trì gia tự nhiên sẽ thay em ấy đòi lại tất cả. Bất quá so ra thì đó chỉ là việc nhỏ, tôi cảm thấy quan trọng hiện giờ là Tiểu Trạch đã mười tám tuổi, nên học cách tự lập.”

Nếu không phải Hạ Trạch đã mười tám, không còn quyền giám hộ. Bằng không Trì Dĩ Hoành thực hận không giành lấy danh nghĩa kia. Đương nhiên không có quyền giám hộ thì vẫn còn quyền khác. Cái tự lập mà Trì Dĩ Hoành nói ý chỉ sau này Hạ Trạch có quyền tự làm chủ chuyện của mình, Hạ Chí Thành không nên nhúng tay, mà trước mắt chính là ghi danh nguyện vọng thi vào đại học.

Trì Dĩ Hoành vừa dứt lời thì sắc mặt Hạ Chí Thành cũng trở nên khó coi. Hạ Trạch là con ông, từ khi nào đến phiên Trì gia khoa tay múa chân. Nhưng những điều này ông cũng chỉ có thể ngẫm trong lòng, Trì gia không chỉ khoa tay múa chân, thậm chí chỉ còn kém một bước để Hạ Trạch sửa thành họ Trì nữa thôi.

Hạ Chí Thành nghiêm mặt một lúc lâu không nói gì, Trì Dĩ Hoành thực kiên nhẫn chờ đợi. Anh tin tưởng Hạ Chí Thành không phải loại người bị đánh mà không dám phản kháng, Trần Huy hãm hại Hạ gia, Hạ Chí Thành nhất định phải trả miếng. Trì Dĩ Hoành không biết Hạ Chí Thành tính toán thế nào, nhưng anh tin tưởng những thứ trong tay mình đủ để dìm chết Trần Huy, thậm chí còn kéo cả Tôn Đức Nguyên xuống nước, bất quá phải xem Hạ Chí Thành làm thế nào.

Cám dỗ bày ra trước mắt, chính là muốn Hạ Chí Thành phải cam đoan về sau không nhúng tay vào cuộc sống của Hạ Trạch, anh tin tưởng Hạ Chí Thành sẽ chọn lựa lợi ích bản thân.

Hai người ở phòng sách kiên nhẫn giao tranh, Chu Chấn theo sát Trì Dĩ Hoành vội vã chạy tới Hạ gia.

Chu Chấn tinh thần thoạt nhìn có vẻ không tốt lắm, vẻ mặt ủ rũ. Ông áy náy nhìn Chu Hàm Thanh gật đầu, giải thích lộ trình hôm qua: “Có chút chuyện nên không về nhà. Xảy ra chuyện gì?” Hôm qua Chu Hàm Thanh gọi tới mười mấy cuộc điện thoại, sáng sớm Chu Chấn vừa thấy liền hoảng sợ, vội vàng thu thập chạy tới: “Đúng rồi, em rể đâu?”

Chu Hàm Thanh nhăn mặt nhíu mày, bà lo lắng cũng chính là chuyện này. Trì Dĩ Hoành cùng Hạ chí Thành đã nói chuyện gần nửa tiếng, vẫn còn ở phòng sách chưa ra. Liếc mắt nhìn Chu Chấn, nhỏ giọng nói chuyện bị mất đồ một lần.

Chu Chấn không thể nào tin được: “Tiểu Khải? Không có khả năng.”

“Kia anh nói xem là ai?”

Chu Chấn do dự, nếu nói người có thể tùy tiện vào phòng Chu Hàm Thanh lấy đồ đi, trừ bỏ Hạ Khải thì chỉ còn Hạ Chí Thành. Nhưng Hạ Khải cùng Hạ Trạch quan hệ vốn không tốt, không có lý nào lại tìm đồ cho Hạ Trạch. Còn Hạ Chí Thành, nếu phát hiện sẽ trực tiếp hỏi Chu Hàm Thanh, không giống người nhẫn nhịn.

“Có khi nào em nhớ nhầm không?” Chu Chấn uyển chuyển nói.

Sắc mặt Chu Hàm Thanh lập tức trầm xuống, chuyện lớn như vậy bà sao có thể nhớ nhầm.

Chu Chấn mệt mỏi nhu nhu huyệt thái dương, thỏa hiệp nói: “Rồi rồi, không phải nhớ nhầm.” Tuy ông thức thời nhận sai nhưng trong lòng cảm thấy nếu ban đầu Chu Hàm Thanh trực tiếp đưa bản gốc cho ông thì giờ sao gặp phải chuyện phiền toái này.

Chu Hàm Thanh đồng thời cũng nghĩ nếu Chu Chấn sớm ra tay, bán cho Hạ Chí Thành một nhân tình thì đã không có chuyện gì. Chu Chấn cứ muốn kéo dài để tăng hiệu quả, hiện giờ làm sao đây? Thứ kia xem như hỏng bét rồi.

Hai anh em trong lòng thầm oán giận nhau, trên lầu, Hạ Chí Thành đang tiễn Trì Dĩ Hoành ra ngoài.

“Chu Chấn tới à.” Hạ Chí Thành chào hỏi.

Chu Chấn xốc tinh thần mỉm cười nhìn về phía Hạ Chí Thành cùng Trì Dĩ Hoành.

Tầm mắt Trì Dĩ Hoành cùng Chu Chấn tương giao, khóe miệng nhếch lên ý cười. Chu Chấn xuất hiện quả thực quá thích hợp, giống như có ai đó cố ý an bài. Sau khi giao những thứ trong tay mình cho Hạ Chí Thành, Trì Dĩ Hoành liền rũ sạch tất cả can hệ không còn một mảnh. Bất luận là Trì Dĩ Hoành hay Mặc Ngự, đều chỉ nguyện ý đứng phía sau, không muốn có bất cứ quan hệ nào đối với chuyện này. Theo tình hình này thì Chu gia quả thực là lựa chọn tốt nhất, cũng là đối tượng cuối cùng bị Trần Huy vồ lấy.

Trì Dĩ Hoành không ở lại lâu, rất nhanh liền mỉm cười cáo từ. Phía sau, tầm mắt Hạ Chí Thành dạo một vòng trên người Chu Chấn, thầm hạ quyết tâm.

________

Hoàn Chương 60.

10 thoughts on “Trọng Sinh Chi Hạ Trạch [58.59.60]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s