[14] Trọng Sinh Tại Mạt Thế Chủng Điền Đích Nhật Tử

Trọng Sinh Tại Mạt Thế Chủng Điền Đích Nhật Tử [14] Chỉnh Lý & Trồng Trọt

*********

Một mạch leo lên sân thượng, thừa dịp trời vẫn chưa tối đen, Vệ Hiên vội vàng mang đống thức ăn, thịt khô đã hoàn toàn phơi khô đặt vào trong mấy cái giỏ nhựa, lại kéo Đỗ Hàng trở về căn phòng ở tạm ở lầu hai. Kéo tấm rèm vừa dầy vừa nặng kéo lại, mở đèn bàn dùng năng lượng mặt trời, lôi ra một đống túi vải, bắt đầu xử lý đám rau củ, trái cây, đậu hũ cùng thịt khô.

Hai tuần đã đủ làm mớ thức ăn chứa đầy nước này hoàn toàn phơi khô, thậm chí vài thứ khô quắt lại như giấy, chỉ vừa đụng nhẹ một cái liền rã thành mảnh vụn.

Cũng may không ít loại rau cải có kỷ xảo phơi nắng đặc biệt, đời trước mặc dù Vệ Hiên không tự tay xử lý nhưng phương pháp xử lý thực vật biến dị này được lưu truyền rộng rãi trong căn cứ, trong lúc tán gẫu cậu có nghe nhắc tới, hiện giờ xem ra hiệu quả cũng không tệ.

Những thứ rau cải xanh—- như rau chân vịt cải trắng này nọ phải xử lý trước chứ không được trực tiếp phơi dưới ánh mặt trời, phải đặt ở nơi thông gió phơi nắng buổi sớm hoặc trực tiếp dùng nước sôi trụng sơ qua một chút, sau đó mang ra nơi thông gió phơi khô là có thể giữ được một khoảng thời gian dài. Dĩ nhiên nếu như ngại phiền thì trực tiếp mang đi phơi khô cũng được, chỉ là lúc ăn mùi vị sẽ không ngon, rau cải phơi quá khô rất dễ nát, không tiện sử lý cất giữ.

Đèn led cầm tay khá sáng, tấm rèm cửa sổ vừa dạy vừa nặng kia vừa đủ để đảm bảo bên ngoài không nhìn thấy ánh sáng hoặc bị dân cư ở phụ cận phát hiện.

Ngay từ hôm chọn nơi này làm chỗ đặt chân Vệ Hiên đã thử nghiệm mở đèn bàn rồi đứng dưới lầu quan sát xem tấm rèm có hiệu quả che chắn thế nào, kết quả khá khả quan, chỉ cần xử lý tốt khe hở của rèm cửa là người bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy ánh sáng bên trong.

Lấy thức ăn bất đồng treo trên dây xuống bỏ vào túi, bởi vì số rau cải này đều được trụng sơ trước rồi mới phơi nắng nên mặc dù khô queo nhưng vẫn còn khá dai, không hề dễ vỡ vụn, cất giữ khá dễ dàng. Sau khi nhét mỗi loại rau cải đầy túi. Vệ Hiên cầm kim khâu khâu miệng túi lại— rau cải phơi đựng trong túi vải thích hợp hơn túi ny lon. Mặc dù cậu khâu không tỉ mỉ lắm nhưng chỉ cần khâu thêm hai vòng là kín.

Xử lý xong rau cải thì bắt đầu xử lý trái cây, thịt khô, dĩ nhiên còn có khoai tây, bí đỏ, trước đó Vệ Hiên không xử lý cẩn thận mấy thứ này. Thịt tươi thì dùng muối thoa đều một lần rồi mang ra hong gió, mùi vị tuyệt đối không ngon, không mềm như người chuyên nghiệp nhưng có thể để được một thời gian dài.

Bất quá ở thời mạt thế này, mùi vị có khó ăn thế nào thì cũng là thịt! Là thức ăn cực kỳ hiếm có trong thời này!

Vệ Hiên không nghĩ đám động vật biến dị kia có tâm tình tiến vào thành phố đầy tang thi, chúng thà đi tập kích căn cứ mà người sống sót gây dựng chứ không thèm để tâm tới mớ xác chết biết đi này. Mà dị năng của cậu chỉ có thể giúp cậu dễ dàng giết đám tang thi không chủ động công kích cậu mà thôi, ngay cả tang thi động vật cậu cũng chưa chắc giết được, huống chi là mớ động vật biến dị hung tàn này.

Chỉ một đêm ngắn ngủi, Vệ Hiên đã xử ly xong toàn bộ mớ đồ khô phơi trên sân thượng. Không thể không nói so với cách xử lý trước kia, treo lên phơi nắng nhanh hơn nhiều lắm. Dĩ nhiên số lượng thật sự cũng không coi là nhiều.

Số dây phơi cũng thu lại đàng hoàn, không để trên sân thượng mà mang vào để trong phòng chứa đồ ở lầu một, Vệ Hiên móc quyển sổ ghi chú của mình ra, nghiên cứu bản đồ chi tiết T thị, cẩn thận nghiên cứu một hồi lâu rồi ngẩng đầu nhìn về phía tấm rèm dày nặng bên cửa sổ ngẩn người.

Tiếng xe bên ngoài vang tới vô cùng rõ ràng, dĩ nhiên, càng rõ hơn là tiếng nổ vang lên từ đâu đó, không thì là tiếng kêu la thảm thiết, tiếng thắng xe. Mà lúc này bóng tối cũng dần tản đi, tia sáng mặt trời đầu tiên bắt đầu lặng lẽ len lõi vào thành phố.

Lúc bắt đầu tờ mờ sáng, không ít người đã chuẩn bị suốt đêm có thêm dũng khí nắm bắt thời cơ này, lợi dụng đội quân rút khỏi T thị thu hút không ít tang thi không hẹn mà cùng hành động.

Bọn họ rối rít ra khỏi nhà, tranh giành leo lên các phương tiện giao thông hoặc dứt khoát chạy bộ ra vùng ngoại thành thành phố, chạy theo hướng mà bọn họ cảm thấy an toàn.

Cơ hồ cùng thời khắc đó, đại đa số người còn sống trong thành phố đều bắt đầu hành động, lợi dụng cơ hội cuối cùng này để trốn chạy khỏi chính gia viên của mình. Lúc này người còn trong thành phố phần lớn là người già yếu bệnh tàn căn bản không có năng lực trốn chạy, có người tuy trẻ tuổi nhưng không có cách nào hoặc không thể rời đi, chỉ ôm tiền đồ cực kỳ mong manh sống trong thành phố này, ai cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì…

Vệ Hiên đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà, giơ kính viễn vọng nhìn qua cửa sổ quan sát các phương hướng, còn cẩn thận lắng nghe những âm thanh không phải tiếng gào rú của tang thi truyền tới.

Hiện giờ đội ngũ cứu trợ đã vào thành được ba ngày, bắt đầu từ xế chiếu sau ngày đó không còn nghe thấy tiếng xe nổ nữa. Như vậy chứng minh tòa thành này đã tiến vào thời kỳ an toàn.

Không sai, cơ hồ tất cả người sống đều rút ra ngoài, Vệ Hiên có thể ra ngoài hành động mà không cần lo lắng bị người ta phát hiện tung tích, không sợ có nguy hiểm cùng bất ngờ ập tới.

Dĩ nhiên khẳng định vẫn còn người sống sót ở trong thành phố, bất quá Vệ Hiên sẽ không chủ động trêu chọc bọn họ, năng lực của cậu không đủ để bảo hộ bất kỳ người nào hoặc né tránh những kẻ lòng dạ khó lường trong thành phố đã hoàn toàn tang thi hóa này. Mà hiện giờ, quan trọng nhất là phải nắm bắt thời gian để làm một ít chuyện, đảm bảo cuộc sống của cậu và Đỗ Hàng sau này có thể yên bình.

“Đi thôi, chúng ta ra ngoài.” Buông kính viễn vọng xuống, Vệ Hiên khẽ thở phào xoay người kéo tay Đỗ Hàng vẫn luôn đứng im bên cạnh, dẫn anh tới căn phòng ở lầu một, từ đó lấy ra hai cái giỏ lưới thường dùng trong siêu thị rồi đi ra ngoài.

Trong giỏ là những miếng khoai tây cùng cà rốt đã nẩy mầm non mà cậu đã cắt sẵn từ tối qua.

Không sai, từ khi thời mạt thế bắt đầu Vệ Hiên đã bắt đầu lục tục trồng khắp thành phố, Nó chính là thức ăn ngon sẽ cung cấp cho cậu ở tương lai.

Ba năm sau thời mạt thế, các căn cứ còn sót lại trong quốc nội cần mẫn không biết mệt mỏi nghiên cứu và thử nghiệm xác nhận, trong thời mạt thế này đại đa số động thực vật đều xảy ra biến dị. Trong đó, động vật biến dị không còn thích hợp để nhân loại chăn nuôi nữa nên tình trạng thiếu thịt lập tức xuất hiện ngay từ khoảng thời gian đầu. Bất quá may mắn là không còn thịt nhưng vẫn còn thức ăn cùng lương thực, sau khi sàng lọc tất cả các loại thực vật biến dị không độc hại có thể ăn được, bọn họ đã tìm ra vài loại cây trồng cho ra sản lượng lớn có thể đảm bảo dinh dưỡng để trồng trọt quy mô lớn trong căn cứ.

Mặc dù mùi vị kém hơn trước thời mạt thế rất nhiều nhưng chỉ cần no bụng là tốt rồi!

Trong đó, khoai tây biến dị là chủng loại được người sống sót trong căn cứ hoan nghênh nhất. Nguyên nhân chủ yếu là— khoai tây biến dị có thời gian gieo trồng nhanh gấp mấy lần trước thời mạt thế, trước kia phải năm tháng mới có thể thu hoạch, thế nhưng hiện giờ chỉ cần hai tháng! Hơn nữa trừ bỏ ngày đông giá rét, tất cả thời gian còn lại đều có thể gieo trồng!

Loại thực vật có sản lượng lớn, tốc độ thu hoạch nhanh, mùi vị tương tối tốt hơn các loại thực vật biến dị khác này nhanh chóng thay thế địa vị của lúa gạo, trở thành thức ăn trọng yếu trong căn cứ.

Ngoài ra còn có cà rốt, thời gian sinh trưởng của nó ở thời mạt thế cũng tương tự khoai tây, hơn nữa sau khi biến dị cần tới ba tháng mới có thể thu hoạch nhưng nó có hàm lượng vitamin phong phú, mùi vị cũng ngon nên nó chính là lựa chọn tối ưu để cân bằng dinh dưỡng. Hai loại thức ăn này phối hợp với nhau thì hoàn toàn có thể cung cấp đủ nhu cầu dinh dưỡng cho mọi người.

Đặc biệt là trái cây trong thời mạt thế này có thể xem là vật phẩm cực kỳ quý trọng, mùi vị của cà rốt mặc dù kém hơn trước thời mạt thế nhưng vẫn giòn ngọt ngon miệng, ăn sống có thể làm trái cây bổ sung dinh dưỡng cùng lượng nước. Là loại rau củ được mọi người hoan nghênh nhất ngoại trừ khoai tây.

Dĩ nhiên, điểm chính làm mọi người không thích cà rốt bằng khoai tây chính là sản lượng của nó ít hơn khoai tây rất nhiều, củ cà rốt sau khi ra rễ cần phải trồng xuống để kết hạt rồi mới trồng ra rủ cà rốt. Vì thế chỉ có thể thỉnh thoảng ăn một lần, chỉ có những người có địa vị trong căn cứ mới có thể ăn mỗi ngày.

Gần nhất Vệ Hiên nhàn rỗi không có chuyện gì làm liền cắt những phần cà rốt cùng khoai tay mọc mầm bỏ vào giỏ, lúc ra ngoài thì tìm chỗ trồng xuống.

Cậu cũng chia ra trồng theo thời gian khác nhau để có vòng thu hoạch tuần hoàn. Trong lúc gieo trồng còn có thể sẵn tiện xử lý mớ thực vật biến dị có tính công kích, tránh để chúng sinh trưởng mạnh mẽ trong thành phố, ảnh hưởng tới an toàn của cậu và những người khác.

Chuyện mỹ hóa hoàn cảnh tự nhiên sau thời mạt thế có lợi cho mình và người khác này đương nhiên không phải chuyện xấu mà đúng không?

.*.

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s